Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 2: Trốn tránh không thành
Lâm An ngồi đờ đẫn trong góc cuối lớp, trái tim như bị bóp nghẹt. Cô không tin vào mắt mình, nhưng người đàn ông kia – giáo sư Dương Thành – lại hiện hữu rõ ràng trước mặt. Đôi mắt ấy, đường nét ấy… không thể lẫn vào đâu được.
Anh cũng đã nhìn thấy cô. Rất nhanh, ánh mắt ấy chỉ dừng lại một giây, rồi lập tức dời đi như thể chưa từng quen biết.
“Là mình đang ảo tưởng… hay anh ta đang cố tình phủi sạch tất cả?” – Lâm An cắn môi, trong đầu hỗn loạn.
“Bây giờ là buổi đầu tiên. Tôi muốn các em tự giới thiệu sơ lược về bản thân. Tên, định hướng nghề nghiệp tương lai.” – Giọng Dương Thành vang lên đều đặn, không một tia cảm xúc.
Từng sinh viên lần lượt đứng lên. Lâm An cúi gằm mặt, mong đến lượt mình thì chuông báo cháy vang lên. Nhưng đời không chiều lòng người.
“Lâm An.” – Anh gọi tên cô, rõ ràng, dứt khoát.
Cô đứng dậy, tay nắm chặt gấu áo, giọng run run. “Em… em tên Lâm An. Ước mơ là trở thành luật sư bào chữa… và… không muốn bị điểm kém ạ.”
Cả lớp bật cười. Một câu nói bâng quơ, nhưng cô chỉ muốn kết thúc nhanh chóng và ngồi xuống. Ánh mắt cô chạm vào ánh mắt anh. Anh không cười. Cũng không có vẻ bối rối. Chỉ là cái gật đầu hờ hững.
Buổi học kéo dài cả thế kỷ. Khi chuông tan học vang lên, Lâm An gần như lao ra ngoài như chạy trốn.
“Lâm An.” – Một giọng nói quen thuộc vang lên phía sau.
Cô khựng lại, đôi chân run lẩy bẩy. Dương Thành đã đứng sau lưng cô, ánh mắt sắc lạnh đầy uy quyền.
“Em có thể ở lại một chút không? Tôi muốn trao đổi riêng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Cô quay lại, cố giữ bình tĩnh. “Nếu là về điểm số… thầy có thể gửi mail.”
“Không. Chuyện tối hôm đó.”
Câu nói như sấm đánh ngang tai.
“Thầy...” – Cô hoảng hốt, nhìn quanh – may mắn không ai nghe thấy.
“Yên tâm. Tôi sẽ không nói với ai.” – Anh cắt lời, giọng anh trầm thấp và lạnh đến lạ thường. “Tôi không ngờ em lại là sinh viên của mình.”
“Và em cũng không ngờ anh… thầy… là người dạy em.” – Cô đáp lại, nghẹn giọng. “Nhưng đêm đó chỉ là một sai lầm. Mong thầy đừng nhắc đến nữa.”
Anh nhíu mày, đôi mắt lặng như hồ nước sâu. “Em nghĩ tôi là loại người đi gieo rắc sai lầm rồi im lặng sao?”
“Không phải vậy! Nhưng… giữa thầy và trò, không thể có quan hệ mập mờ như vậy.”
“Chính xác.” – Anh tiến sát, đôi mắt ghim chặt vào cô – “Vậy hãy dừng việc giả vờ như chưa từng quen biết. Tôi không phải người vô trách nhiệm. Còn em, nên suy nghĩ nghiêm túc về chuyện này.”
“Chuyện này?” – Lâm An lùi lại, tay siết lấy quai cặp. “Chúng ta chỉ là một đêm say. Không có gì để suy nghĩ cả.”
Anh không nói thêm, chỉ lặng nhìn cô thật sâu – ánh mắt như muốn đọc thấu từng lớp phòng vệ trong cô gái bé nhỏ này. Sau đó, anh quay đi, để lại một câu:
“Em có thể chạy. Nhưng tôi không phải loại người để người khác dễ dàng rời bỏ.”
Lâm An đứng lặng. Trái tim cô như có thứ gì đó khẽ động, lạc nhịp.
Sai lầm rồi. Đêm ấy… có lẽ là sự khởi đầu cho một cơn bão cảm xúc mà cô không bao giờ tưởng tượng được.