Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 15: Bình Yên Có Tên Là Anh

Một tuần trôi qua sau cơn bùng nổ.

Dù mạng xã hội vẫn chưa ngừng dậy sóng, và những lời xì xào sau lưng vẫn len lỏi trong từng hành lang, nhưng Lâm An dần học được cách… bước qua.

Không phải vì cô không tổn thương, mà vì có một người đàn ông vẫn kiên trì nắm tay cô mỗi ngày.

Dương Thành sau một tuần tạm nghỉ đã quay lại giảng đường – không giảng dạy đại trà nữa, nhưng vẫn phụ trách đề tài nghiên cứu và quản lý sinh viên chuyên ngành.

Anh không tránh né. Cũng không giấu giếm. Chỉ lặng lẽ đối diện với mọi thứ bằng ánh mắt cứng rắn và phong thái vững vàng như núi.

Lâm An vẫn học. Vẫn lên lớp đúng giờ, tham gia các buổi học nhóm. Dù bị bạn bè lạnh nhạt, cô vẫn mỉm cười. Dù ánh mắt soi mói vẫn hiện diện, cô vẫn bước tiếp.

Tối hôm ấy, sau một buổi học mệt mỏi, cô đến căn hộ của anh như thường lệ.

Nhưng khác với mọi lần, vừa mở cửa, cô đã thấy một căn phòng lung linh ánh nến.

Dương Thành đứng giữa gian bếp, áo sơ mi xắn tay, đang chuẩn bị món mỳ Ý bốc khói nghi ngút.

“Em về rồi.” – Anh quay lại, mỉm cười – “Hôm nay không có giông bão. Chỉ có bữa tối.”

Lâm An đứng sững vài giây rồi bật cười, đôi mắt ươn ướt: “Anh làm gì thế này…”

“Bình yên.” – Anh bước đến, đưa cô vào ghế – “Anh không thể thay đổi cả thế giới. Nhưng anh có thể tạo một góc nhỏ, chỉ dành riêng cho em.”

Trái tim cô như tan ra.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Trong suốt bữa tối, họ nói về những thứ bình thường – như mùa hè sắp tới, những kế hoạch du lịch anh đang nghĩ tới, và cả chuyện sau khi cô tốt nghiệp.

“Anh định đưa em đi đâu?” – Cô hỏi, gắp một miếng mỳ.

“Pháp.” – Anh đáp, không do dự – “Thăm lại trường cũ, dắt em đi dạo dưới tháp Eiffel, và... hôn em giữa quảng trường đông người.”

Cô bật cười: “Anh biết người ta vẫn nói anh lạnh lùng không?”

“Anh chỉ lạnh với cả thế giới. Còn với em, anh là người ấm nhất.”

Tim cô thắt lại, mềm như bún. Cô đứng dậy, vòng tay qua cổ anh, thì thầm bên tai:

“Bình yên của em… chính là anh.”

Họ hôn nhau, nhẹ nhàng mà sâu lắng. Không còn vội vã như những đêm trốn chạy. Mà là sự vỗ về, thấu hiểu, và thuộc về.

Đêm đó, lần đầu tiên sau chuỗi ngày mỏi mệt, họ ngủ thiếp đi trong vòng tay nhau – không phải vì say mê, mà là vì bình yên thực sự.

Nhưng họ không biết…

Ngoài kia, một bức email ẩn danh…

Vừa được gửi tới Ban Thanh tra Bộ Giáo dục, đính kèm vài bức ảnh chụp từ tháng trước – khi Lâm An còn là sinh viên dưới quyền giảng dạy trực tiếp của Dương Thành.

Cuộc chiến tưởng đã lặng gió…

Lại âm thầm nổi lên một lần nữa.