Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 14: Yêu Trong Bão Tố

Sau buổi họp hội đồng, Lâm An và Dương Thành chính thức không còn là điều bí mật.

Và như một cú nổ giữa trung tâm học viện danh tiếng, tin tức lan nhanh như vết dầu loang.

Tối hôm đó, mạng xã hội trường bắt đầu bùng nổ. Một bức ảnh mờ – cô và Dương Thành rời khỏi tòa nhà học vụ cùng nhau – bị phát tán kèm những dòng chú thích độc địa:

“Người ta học để tốt nghiệp, có người… nằm xuống để lên điểm.”

“Hot: giáo sư nổi tiếng trường luật và sinh viên năm ba – chuyện tình lén lút đã thành thật!”

Những bình luận bên dưới đầy ắp biểu tượng chế giễu, phán xét và nặc danh đe dọa.

Lâm An tắt điện thoại. Cô không dám mở laptop. Mỗi tin nhắn, mỗi tiếng “ting” đều như kim chích vào da thịt.

Khi đến lớp, bạn bè bắt đầu giữ khoảng cách.

Mai – người bạn thân nhất, cũng không nhìn cô nữa. Cô đi qua, nhưng Mai chỉ khẽ cúi mặt, lặng thinh.

Tất cả ánh mắt bây giờ đều như d.a.o nhọn – soi mói, nghi ngờ, khinh thường hoặc thương hại.

Dương Thành cũng không xuất hiện ở trường hai ngày liền.

Lâm An lặng lẽ, cô đơn đến nghẹt thở.

Tối thứ ba, cô đến căn hộ của anh như thường lệ. Cửa vẫn mở, ánh đèn vẫn ấm, nhưng Dương Thành thì khác.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Anh ngồi bất động bên cửa sổ, tay cầm ly rượu, mắt nhìn xa xăm.

“Anh đã xin tạm nghỉ một tháng.” – Anh nói khẽ – “Áp lực từ hội đồng, từ mạng xã hội… anh không muốn để nó ảnh hưởng đến em.”

“Em không sợ áp lực.” – Cô ngồi xuống bên cạnh – “Chỉ sợ… anh rời xa.”

Dương Thành quay sang nhìn cô. “Anh sẽ không rời đi. Nhưng anh sợ em gục ngã. Em xứng đáng có một tình yêu yên bình, không phải chiến đấu từng ngày như vậy.”

“Vậy anh định làm gì? Bỏ cuộc?” – Lâm An ngẩng đầu, ánh mắt rực lên – “Nếu hôm đó anh không nắm tay em bước ra khỏi phòng hội đồng, thì có lẽ em đã gục. Nhưng anh đã nắm. Và em tin vào tay anh.”

“Nhưng...”

“Không nhưng gì hết.” – Cô cắt ngang – “Dù ngoài kia là bão tố, chỉ cần anh còn ở đây… thì em còn có chốn để nép vào.”

Dương Thành siết chặt ly rượu, ánh mắt rực cháy trong đêm.

Anh đặt ly xuống, ôm lấy cô bằng vòng tay quen thuộc – nhưng lần này chặt hơn, mạnh hơn, như muốn chắn cả thế giới ngoài kia cho cô.

“Anh sẽ không buông.” – Anh thì thầm bên tai cô – “Nếu phải đi đến cùng, thì đi cùng anh.”

Lâm An gật đầu, đôi mắt ngấn nước.

Đêm hôm ấy, họ lại một lần nữa hòa vào nhau – không chỉ vì ham muốn, mà vì nỗi đau, sự tổn thương, và một tình yêu đang phải vật lộn để tồn tại.

Hơi thở dồn dập, da thịt nóng bỏng, từng cái chạm như xóa tan mọi tủi hờn.

Và trong bóng đêm, giữa thành phố đầy ồn ào ngoài kia, hai con người ấy…

Vẫn chọn yêu nhau, dù là giữa bão tố.