Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 17: Từ Chức

Thứ sáu. Trường Đại học Luật trở nên náo động hơn bao giờ hết.

Dòng tiêu đề trên bảng thông báo nội bộ khiến cả khoa như muốn nổ tung:

"Giáo sư Dương Thành chính thức nộp đơn từ chức."

Văn bản được ký và chấp thuận trong ngày.

Không một lễ chia tay. Không một bài phát biểu. Không cả một lời nhắn từ phía nhà trường.

Mọi thứ kết thúc trong im lặng… như thể anh chưa từng tồn tại ở ngôi trường ấy suốt mấy năm qua.

Tại phòng làm việc quen thuộc, Dương Thành đang đóng nốt hộp tài liệu cuối cùng. Bên cạnh anh, là tập đơn từ chức với chữ ký nét đậm, gọn gàng, nhưng bên dưới là một quyết định đau lòng.

Cửa phòng bật mở. Lâm An lao vào, gương mặt trắng bệch, mắt đỏ hoe.

“Anh thật sự làm rồi sao?” – Giọng cô nghẹn lại.

Anh ngước lên, mắt sâu như đáy hồ: “Anh không còn lựa chọn nào khác.”

“Em đã nói là không cần anh hy sinh như vậy mà!” – Cô gào lên – “Em chấp nhận chịu đựng, chấp nhận chiến đấu, miễn là có anh ở bên!”

“Anh biết.” – Anh thở ra – “Nhưng nếu anh ở lại, em sẽ không bao giờ thoát khỏi ánh mắt soi mói. Không ai còn xem em như một sinh viên giỏi, chỉ là cái bóng của một mối quan hệ cấm kỵ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

“Anh nghĩ em quan tâm đến điều đó sao? Em chỉ cần… anh.”

Anh đặt tay lên má cô, ngón tay vuốt nhẹ một giọt nước mắt.

“Lâm An… có những trận chiến phải lùi một bước mới giữ được tất cả.”

“Nhưng nếu lùi là mất anh thì còn gì để giữ?” – Cô bật khóc nức nở, ôm lấy anh như sợ anh tan biến.

Dương Thành không nói gì thêm. Anh ôm cô thật chặt, hơi thở rối loạn, trái tim đập mạnh trong lồng n.g.ự.c như bị bóp nghẹt.

“Nếu anh rời đi, hãy cho em một lời hứa.” – Cô nói, giọng khàn hẳn.

“Gì cũng được.” – Anh đáp, mắt rực lên ánh buồn.

“Hãy sống tốt. Hãy làm lại từ đầu. Nhưng… nếu còn yêu em, xin đừng biến mất mãi mãi.”

Dương Thành gật đầu, đặt một nụ hôn lên trán cô. Một nụ hôn thật lâu.

“Anh không bao giờ biến mất.” – Anh khẽ nói – “Chỉ là… lui về một bước, để chờ ngày được nắm tay em đường hoàng trước ánh sáng.”

Chiều hôm đó, Dương Thành rời khỏi cổng trường.

Không ai tiễn. Chỉ có Lâm An đứng lặng lẽ từ xa, nhìn theo bóng lưng anh khuất dần giữa dòng người.

Anh từng là ngọn lửa cháy âm ỉ trong cuộc đời cô.

Giờ đây, chỉ còn là dư âm nóng bỏng… giữa lồng n.g.ự.c không thể nguôi ngoai.