Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 18: Những Tháng Ngày Không Có Anh

Mùa xuân trôi qua lặng lẽ, rồi mùa hạ đến mang theo những cơn mưa bất chợt — giống hệt nỗi lòng Lâm An những ngày không còn Dương Thành bên cạnh.

Anh đi rồi.

Không còn tin nhắn “em đã ăn sáng chưa?”, không còn ánh mắt âm thầm dõi theo giữa giảng đường, cũng không còn vòng tay ấm sưởi cho cô mỗi khi gục ngã.

Thứ duy nhất anh để lại… là một chiếc chìa khóa căn hộ – kèm dòng chữ viết tay:

“Em luôn có một nơi để quay về, dù cả thế giới quay lưng với em.”

Lâm An cất chiếc chìa vào hộp, khóa kỹ lại trong ngăn bàn.

Cô không dám đến nơi ấy nữa. Vì mỗi góc nhà đều có ký ức. Mỗi ánh đèn vàng là một lần họ ôm nhau không dứt. Và mỗi chiếc cốc trên giá bếp đều còn in hơi thở của anh.

Cô lao vào học.

Cô gạt bỏ mọi thị phi, ánh mắt, lời đàm tiếu, dồn toàn bộ sức lực cho kỳ thi tốt nghiệp sắp tới.

Không ai còn đụng đến cô nữa.

Chuyện tình thầy trò, sau vài tuần sôi sục, rồi cũng lặng dần. Người ta tìm chủ đề mới. Người ta quên. Chỉ cô... không thể.

Mai – người bạn từng quay lưng với cô – dần trở lại. Một hôm sau giờ học, Mai đưa cho cô một gói nhỏ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

“Cậu gầy đi nhiều lắm đấy.” – Mai nói, giọng dịu hơn hẳn – “Tớ xin lỗi… vì từng im lặng lúc cậu cần nhất.”

Lâm An ôm gói đồ, cười nhẹ: “Không sao. Tớ quen rồi.”

“Thầy Dương Thành… vẫn chưa liên lạc lại sao?”

Cô lắc đầu. “Không. Nhưng tớ biết… anh ấy vẫn theo dõi từng bước tớ đi.”

Mai không nói nữa. Nhưng cái nắm tay siết nhẹ là đủ để Lâm An biết — ít nhất, cô không còn một mình.

Một đêm nọ, khi cơn mưa đầu mùa đổ ào xuống ký túc xá, Lâm An ngồi trong phòng, mở laptop để viết luận văn.

Cô vô thức mở email cũ.

Một email chưa đọc hiện lên. Địa chỉ người gửi: duongthanh@…

“Anh đọc được luận văn em gửi. Rất chỉn chu, rất trưởng thành. Có lẽ... em đã không còn là cô sinh viên hay cúi đầu ngại ngùng nữa rồi. Nhưng dù em có thay đổi thế nào, thì trong anh — em vẫn là cô gái khiến anh muốn vứt bỏ cả sự nghiệp chỉ để được ôm mỗi ngày.”

“Đừng chờ hồi kết. Em hãy sống tốt. Và nếu định mệnh vẫn còn chừa lại một con đường… thì anh sẽ là người đứng ở cuối đường đó.”

Lâm An bật khóc. Nước mắt cô rơi xuống bàn phím. Lặng lẽ. Không tiếng nấc.

Không cần hồi âm.

Vì tình yêu thật sự… đôi khi chỉ cần biết người kia vẫn nhớ, vẫn dõi theo — là đủ.