Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 20: Cuối Cùng, Mình Cũng Là Của Nhau

Lâm An đặt chân xuống bến xe Đà Lạt trong một sáng mù sương. Không khí lành lạnh phả vào má, nhưng lòng cô lại ấm đến kỳ lạ.

Cô siết chặt quai túi xách, bước chậm về phía cổng ra, nơi một bóng người quen thuộc đang đứng đợi — tay bỏ túi, áo len xám đơn giản, và nụ cười khiến mọi nỗi nhớ tan chảy.

Dương Thành.

Anh vẫn là anh, vẫn ánh nhìn đó, vẫn dáng người cao lớn ấy, nhưng giờ đây... là dành riêng cho cô, không còn sợ hãi, không còn lén lút.

“Anh đợi em lâu chưa?” – Cô hỏi, nụ cười run rẩy trên môi.

“Anh đợi em... từ cái ngày em bước ra khỏi lễ bảo vệ tốt nghiệp, quay lưng lại và không nói gì.” – Anh đáp, rồi mở rộng vòng tay – “Nhưng anh biết… cuối cùng em sẽ đến.”

Cô bước vào vòng tay anh như bước vào nhà.

Văn phòng luật nhỏ nằm giữa triền đồi, bao quanh bởi hoa cẩm tú và tiếng thông reo. Không quá hoành tráng, không đèn sáng lóa, nhưng nơi đây… có bình yên, có sự nghiệp anh đang xây lại, và có một không gian vừa đủ để họ bắt đầu lại — không còn quá khứ níu kéo.

Tối hôm đó, họ ngồi bên nhau, nhấm nháp trà gừng, nghe nhạc nhẹ, ánh đèn vàng hắt lên gương mặt anh – ánh mắt vẫn nhìn cô như ngày đầu tiên.

“Em sẽ ở lại chứ?” – Anh hỏi.

Cô gật đầu, mắt long lanh: “Em đã đi đủ xa để biết… nơi em thuộc về là đây.”

Dương Thành cười, rồi bất ngờ đứng dậy. Anh bước vào phòng, lát sau quay trở lại, tay cầm một chiếc hộp nhung màu xanh đậm.

Cô nghẹn thở.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Anh quỳ xuống trước mặt cô — không rườm rà, không kịch tính, chỉ có ánh mắt chân thành đến rực cháy:

“Lâm An, anh không hứa sẽ cho em một cuộc đời hoàn hảo. Nhưng anh hứa… sẽ nắm tay em đi hết phần đời còn lại, dù nắng hay mưa, dù được hay mất.”

Cô bật khóc. Gật đầu không ngừng. “Em đồng ý… Làm vợ của người từng là giáo sư em yêu điên cuồng.”

Cả hai cười. Anh đeo nhẫn vào tay cô — vừa khít.

Nụ hôn của họ đêm ấy không còn là cấm kỵ, cũng không còn là giải thoát.

Mà là khởi đầu.

Cho một cuộc đời không cần phải giấu giếm.

Cho một tình yêu đã đi qua tổn thương, và cuối cùng chạm đến vĩnh viễn.

Hai năm sau, Lâm An đứng trong lễ khai trương chi nhánh văn phòng luật thứ hai. Dương Thành từ phía sau ôm lấy eo cô, hôn nhẹ lên má.

Người ta không còn gọi cô là “cô sinh viên từng yêu thầy”.

Giờ đây, cô là luật sư Lâm An, là vợ của Dương Thành, là người phụ nữ dám yêu – dám chờ – dám đi đến tận cùng với người đàn ông của mình.

Và trong một chiều hoàng hôn Đà Lạt, giữa muôn vàn cơn gió lộng...

Họ siết tay nhau thật chặt.

"Một đêm với giáo sư"... hóa ra, là cả một đời với người chồng.

HẾT TRUYỆN