Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 19: Một Lần Gặp Lại
Cuối mùa hạ, khi lễ bảo vệ tốt nghiệp kết thúc cũng là lúc trường đại học chìm trong không khí chia ly.
Lâm An bước chậm qua hành lang đầy kỷ niệm, tay ôm chặt tập luận văn đã được phản biện điểm tuyệt đối. Cô không khóc. Không cười. Chỉ có một nỗi trống trải lan rộng trong lồng ngực.
Bốn năm đại học. Một mối tình cấm kỵ. Một người đàn ông đã rời đi để bảo vệ cô.
Và giờ đây, mọi thứ dường như sắp kết thúc.
“Lâm An?”
Tiếng gọi vang lên từ phía sau. Cô quay lại — và tim như ngừng đập.
Dương Thành.
Anh đứng đó. Trong bộ vest đen đơn giản, tóc hơi dài hơn trước, gương mặt trầm tĩnh nhưng đôi mắt... vẫn cháy bỏng như những đêm không ngủ.
Cô siết chặt tay, bước đến gần. Không ai lên tiếng trong vài giây ngắn ngủi ấy — chỉ có ánh nhìn lặng lẽ hòa quyện giữa hai người.
“Anh... sao anh lại đến?” – Cô hỏi, giọng khẽ.
“Anh nghe nói em bảo vệ hôm nay.” – Anh mỉm cười – “Chỉ đến đứng xa nhìn em một chút. Nhưng... lại không kiềm được.”
“Em nghĩ anh quên em rồi.” – Môi cô run lên.
“Anh thử rồi.” – Giọng anh trầm xuống – “Nhưng không làm được.”
Khoảnh khắc đó, bao nhiêu tháng ngày chờ đợi, giằng xé và đau đáu trong tim như tan ra.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Cô bước tới một bước, và anh lập tức ôm chặt cô vào lòng. Không còn rào cản. Không còn ánh mắt xung quanh. Không còn đúng sai.
Chỉ có trái tim tìm về trái tim.
“Anh đã làm gì trong thời gian qua?” – Cô dụi mặt vào n.g.ự.c anh.
“Anh mở một văn phòng luật ở Đà Lạt. Nhỏ thôi. Nhưng bình yên. Không còn giảng đường. Không còn hệ thống giáo điều.” – Anh cười – “Chỉ thiếu một người…”
Cô ngước lên, ánh mắt lấp lánh nước.
“Người đó... còn yêu anh không?”
Cô không trả lời.
Chỉ vươn người lên... đặt một nụ hôn nhẹ lên môi anh – như câu trả lời sau cùng của một trái tim đã chờ đủ lâu.
Buổi chiều hôm đó, họ ngồi cùng nhau tại quán cà phê nhỏ trong khuôn viên trường.
Cô kể cho anh nghe về những ngày một mình chống lại dư luận. Anh kể cho cô về cuộc sống nơi cao nguyên yên tĩnh, và cả lần đầu tiên anh nhận ra: tình yêu thật sự không cần ồn ào – chỉ cần đủ sâu.
Trước khi chia tay, anh đưa cô một chiếc vé xe.
“Đà Lạt. Cuối tuần này. Văn phòng mới của anh. Nếu em muốn, nơi đó... có thể là điểm bắt đầu lại của chúng ta.”
Cô nhận lấy tấm vé. Nhìn anh.
“Không phải bắt đầu lại.” – Cô cười, giọng nghèn nghẹn – “Mà là tiếp tục nốt tình yêu dở dang.”
Dương Thành không nói. Anh chỉ siết c.h.ặ.t t.a.y cô — như lần đầu tiên họ từng siết lấy nhau giữa bóng tối của giảng đường.
Nhưng lần này… họ đã ở trong ánh sáng.