Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chẳng qua chỉ là chơi bời mà thôi.
Phụ nữ chẳng phải chỉ muốn vui vẻ sao.
Sức sống trẻ trung, khiến cô ta có chút say mê trong đó.
Cứ ngỡ chẳng qua chỉ là tiêu vài chục tỷ, mua chút vui vẻ mà thôi, Cố Hoài Chước yêu cô ta nhiều như vậy, sẽ không để ý đâu.
Nhưng đến khoảnh khắc thư của luật sư xuất hiện.
Trái tim Tống Minh Châu đã như bị rút cạn, cô ta nhìn Ôn Sóc Mặc nũng nịu, trong lòng sớm đã không còn sự rung động như lúc đầu.
Lại còn cảm thấy có chút phiền phức.
“Tôi hơi mệt, cậu có thể đừng làm phiền tôi được không?”
Cô ta ủy thác cho người đại diện của mình bằng mọi giá phải tìm được Cố Hoài Chước, cô ta không thể chịu đựng được việc anh rời xa cô ta dù chỉ một giây một phút.
Tống Minh Châu tin rằng, chỉ cần cô ta mềm mỏng xin lỗi, trả lại hết tài sản.
Cố Hoài Chước nhất định sẽ tha thứ cho cô ta.
Nghĩ đến đây, nước mắt Tống Minh Châu không kìm được mà rơi lã chã.
Ôn Sóc Mặc nhìn tin nhắn thiếu kiên nhẫn của Tống Minh Châu, một cơn ghen tuông dâng lên.
Tống Minh Châu bây giờ đang mang thai con của hắn, rõ ràng người ở bên cạnh cô ta với tư cách là chồng phải là hắn mới đúng.
Người không được yêu, mới là kẻ thứ ba.
Cố Hoài Chước còn mặt dày làm chồng cô ta, cản trở hạnh phúc của họ.
Hắn tuyệt đối không cho phép.
Tống Minh Châu ở bệnh viện không lâu, tay vẫn còn đang truyền nước đã đòi xuất viện.
Gương mặt tái nhợt không một chút huyết sắc.
“Cô Tống, cô vừa mới sẩy thai, cần phải nghỉ ngơi một thời gian.”
Y tá tốt bụng nhắc nhở.
Tống Minh Châu hất tay y tá ra, mắt đỏ hoe hét lên: “Tránh ra, tôi còn chưa tìm được A Hoài, làm gì có thời gian ở đây mà chờ!”
Y tá bị dọa sợ, không dám lại gần nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Tống Minh Châu loạng choạng về nhà, bắt đầu tìm kiếm manh mối.
Cố gắng tìm một chút dấu vết về nơi Cố Hoài Chước đã đi, nhưng không hề có phát hiện nào.
Cô ta lần lượt gọi điện cho đám bạn thân, hỏi thăm tin tức của Cố Hoài Chước.
Bọn họ đều cho rằng cô ta điên rồi.
“Tin tức của chồng cậu, sao bọn tớ biết được?”
Tống Minh Châu dần dần tuyệt vọng.
Cô ta lại quên mất, đám người đó đều biết, cô ta yêu Cố Hoài Chước nhất. Hầu như ngày nào cũng muốn ở bên Cố Hoài Chước, như hình với bóng.
Làm sao có thể để họ biết hành tung của anh được.
Nhưng từ khi nào, cô ta lại thường xuyên ở bên cạnh Ôn Sóc Mặc.
Rồi từ khi nào, cô ta thường xuyên tăng ca không về nhà, tham lam tận hưởng những khoảnh khắc kích thích vụng trộm kia.
Ngay cả ngày kỷ niệm cũng không ở bên anh.
Rồi từ khi nào, ánh mắt Cố Hoài Chước lại bị thay thế bởi sự lạnh lùng.
Tống Minh Châu gần như không thở nổi, đôi tay run rẩy mở điện thoại.
Tống Minh Châu không cam lòng, lần lượt gửi tin nhắn cho bạn bè của Cố Hoài Chước trong danh bạ, hỏi thăm tung tích của anh, chỉ muốn biết anh đã đi đâu.
Cô ta sẽ lập tức bay đến tìm anh.
Dù có đánh cô ta, mắng cô ta, bắt cô ta trả lại hết tài sản cũng được. Còn hơn là chấp nhận việc Cố Hoài Chước không yêu mình, dù chỉ một phút cũng không được.
Đột nhiên, một hot search xuất hiện, là hot search về Cố Hoài Chước, Tống Minh Châu vội vàng mở điện thoại, sợ bỏ lỡ một chút tin tức nào về anh.
[Tổng giám đốc Cố thị Cố Hoài Chước bán đấu giá quà kỷ niệm ngày cưới và các món quà khác của vợ]
Rất nhanh, dòng tin này đã được chia sẻ rầm rộ, bên dưới xuất hiện vô số bình luận.
“Tôi vừa thấy trên các nền tảng đồ cũ, lại đăng bán những món quà Tống Minh Châu tặng Cố Hoài Chước.”
“Hình như là nhẫn cầu hôn của họ.”
“Chuyện gì vậy?”
“Họ cãi nhau à? Mà toàn bán với giá 1 đồng.”
“Trời ơi, có chuyện gì hot vậy, cho tôi hóng với.”