Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Nghĩ đến đây, cô ta vẫn kiên nhẫn ký tên từng người một, và nói với họ.

Cô ta và Cố Hoài Chước sẽ trăm năm hạnh phúc.

Các fan mới hài lòng rời đi.

Đợi fan đi hết, Tống Minh Châu vội vàng đứng dậy đi tìm Cố Hoài Chước, cuối cùng cũng đến được khách sạn anh ở.

Cô ta có chút lo lắng soi gương trong khách sạn, nhìn gương mặt hơi tái nhợt của mình, vội vàng lấy thỏi son màu Cố Hoài Chước thích nhất tô lên.

Cô ta soi gương một lúc, lại căng thẳng kiểm tra lại một lượt, rồi đến trước cửa phòng khách sạn của Cố Hoài Chước.

Ngón tay Tống Minh Châu run rẩy gõ cửa: “Hoài… A Hoài.”

Cửa tự động mở.

Mắt Tống Minh Châu sáng lên, Cố Hoài Chước biết cô ta sẽ đến, nên cố ý để cửa cho cô ta sao?

Cô ta biết Cố Hoài Chước không nỡ giận lâu.

Cô ta vội vàng mở cửa, kích động hét lên: “Chồng ơi, anh tha thứ cho em rồi phải không?”

Nhưng khi vào trong, đáp lại cô ta chỉ có tiếng vọng.

Và căn phòng trống rỗng.

Cố Hoài Chước đâu?

Tim Tống Minh Châu thắt lại, cô ta vội vàng vào tìm, nhưng phát hiện phòng không một bóng người.

Ngẩng đầu lên lại thấy từng hàng ảnh chụp gây sốc.

Là những bức ảnh giường chiếu gây sốc, bẩn thỉu.

Là những đêm cô ta không có mặt, chìm đắm trong sự dịu dàng của Ôn Sóc Mặc, là trên xe, trong biệt thự của họ.

Văn phòng của cô ta, từng khung hình rõ nét, đều đ.â.m vào mắt cô ta đau nhói.

Dưới những bức ảnh là bản in lịch sử trò chuyện.

Tống Minh Châu run rẩy nhìn những đoạn chat, ánh mắt dần trở nên tuyệt vọng.

“Anh biết không? Cô ấy tặng tôi một chiếc nhẫn cưới y hệt của các người…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

“Chúng tôi ở trong biệt thự của anh, trong phòng tân hôn, mọi nơi anh từng ở, tôi đều để lại dấu vết…”

“Bây giờ cô ấy mang thai rồi! Một khắc cũng không thể rời xa tôi.”

Tống Minh Châu nhìn những đoạn chat không thể chấp nhận nổi này, một cơn tức giận khiến cô ta gần như muốn xé xác Ôn Sóc Mặc ngay lập tức.

Trái tim cô ta cũng từ từ lạnh đi, ngã ngồi giữa đống hỗn độn.

Tống Minh Châu không dám tưởng tượng Cố Hoài Chước sẽ cảm thấy thế nào sau khi nhìn thấy những thứ này.

Chỉ nghĩ thôi cũng thấy đau đến nghẹt thở.

Cô ta cuối cùng cũng nhận ra một sự thật, Cố Hoài Chước đã nghiêm túc.

Từ khoảnh khắc anh biết cô ta ngoại tình, cô ta đã bị k/ết á/n t//ử h//ình trong lòng anh.

Anh coi trọng tình yêu vô cùng, anh từng nói, cả đời này có thể cho cô ta mọi thứ.

Cũng chỉ yêu một mình cô ta.

Nhưng nếu cô ta phản bội, cô ta sẽ phải giữ lời hứa, vĩnh viễn bị đày vào ngục tò không có tình yêu của anh, vĩnh viễn cô độc mà ch*t đi.

Nước mắt Tống Minh Châu từng giọt từng giọt rơi xuống, cô ta không thể chấp nhận một thế giới không có Cố Hoài Chước.

Còn bốn ngày nữa.

Chỉ cần trong bốn ngày này, cô ta trả lại tất cả mọi thứ cho Cố Hoài Chước.

Anh nhất định có thể cùng cô ta bắt đầu lại.

“Là hắn! Là Ôn Sóc Mặc, tên tiện nhân này, đã gửi những thứ bẩn thỉu này cho A Hoài, khiến A Hoài tức giận.”

Cô ta không thể dung thứ, không thể dung thứ bất kỳ ai chia rẽ cô ta và Cố Hoài Chước.

Ánh mắt Tống Minh Châu lạnh đến cực điểm, xé nát tất cả những thứ này.

Cô ta cảm thấy mình đã che giấu rất tốt, ở chỗ Ôn Sóc Mặc cô ta chỉ muốn tìm chút vui vẻ, gi|ết thời gian, cùng đám bạn giải trí một chút.

Cố Hoài Chước làm sao phát hiện ra được, nếu không phải vì tên tiện nhân này, Cố Hoài Chước sẽ không phát hiện ra, sẽ không vì cô ta động đến vài trăm triệu tài sản mà giận cô ta.

Càng sẽ không nhìn thấy bộ dạng không chấp nhận nổi kia của cô ta.

Tống Minh Châu đứng dậy đốt hết tất cả ảnh, sạch sẽ, tự lừa dối mình như chưa từng xảy ra chuyện gì.