Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Bây giờ cô ta phải lấy lại hết những thứ đã tặng cho Ôn Sóc Mặc, Tống Minh Châu tìm luật sư.
“Xin hỏi, những thứ này còn có thể thu hồi được không, tôi muốn tất cả tài sản đã tặng cho hắn, đều quay trở lại tên của tôi.”
Luật sư nhìn danh sách tài sản trong tay Tống Minh Châu, cảm thấy có chút kinh hãi.
Nhưng xuất phát từ đạo đức nghề nghiệp của luật sư, vẫn nói với cô ta: “Cô Tống, những thứ này đều là cô tặng, về lý thuyết là không thể, nhưng cô có thể dùng danh nghĩa tài sản chung của vợ chồng, để thu hồi toàn bộ.”
“Như vậy, vẫn còn một chút khả năng.”
“Hoặc là để anh ta ký một bản thỏa thuận tự nguyện từ bỏ tài sản.”
Tống Minh Châu biết được điều đó, lập tức gọi điện cho Ôn Sóc Mặc.
“Sóc Mặc, hôm đó là lỗi của chị, chị đợi em ở đây, em có thể qua được không?”
Ôn Sóc Mặc nhìn thấy vậy, mắt liền sáng lên, mặc bộ quần áo Tống Minh Châu thích nhất, không ngừng chạy đến địa điểm Tống Minh Châu nói.
Chỉ cần Tống Minh Châu còn thích hắn.
Như vậy, hắn vẫn có khả năng trở thành Ôn tổng, con không có thì có thể sinh thêm.
Cố Hoài Chước đã biến mất, vị trí này hắn có thể dễ như trở bàn tay đoạt lấy.
Ôn Sóc Mặc nhìn thấy trên mạng đăng ảnh chụp Tống Minh Châu ở nước ngoài.
Tóc cô ta rối bù, bước xuống từ khoang phổ thông, mắt đỏ hoe chụp ảnh cho họ.
Trông có vẻ tiều tụy, bất an.
Trong lòng hắn tuy có chút nghi ngờ, tại sao Tống Minh Châu lại ngồi khoang phổ thông.
Nhưng rất nhanh, chiếc nhẫn kim cương lớn trên tay cô ta đã khiến hắn xua tan nghi ngờ.
Có lẽ khoang hạng nhất không còn chỗ, chỉ cần hắn ngồi vào vị trí Ôn tổng.
Như vậy những tài sản này đều là của hắn rồi.
Tống Minh Châu ngồi trong biệt thự cô ta tặng Ôn Sóc Mặc, giấu kỹ thuốc an thần.
Chờ Ôn Sóc Mặc đến.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Khi Ôn Sóc Mặc đến, nhìn thấy Tống Minh Châu mặc chiếc váy trắng nhỏ ngồi đó, mắt tràn đầy vẻ kinh ngạc.
Hắn lập tức ôm chầm lấy cô ta, trìu mến nói: “Cục cưng, em biết chị yêu em mà.”
“Em biết Cố Hoài Chước đi rồi, nhưng em vẫn yêu chị.”
Tống Minh Châu ở trong lòng hắn, chỉ ngửi thấy mùi của hắn thôi đã thấy buồn nôn kinh khủng.
Nhưng vẫn kiên nhẫn nghe hắn nói xong.
Ôn Sóc Mặc lúc này hoàn toàn không hay biết gì, vẫn còn đang mơ mộng làm tổng tài, hắn nắm lấy tay Tống Minh Châu.
Nhưng lại bị Tống Minh Châu vô tình tránh được, đang chìm đắm trong niềm vui sướng, hắn không hề phát hiện.
“Minh Châu, con không còn nữa chúng ta vẫn có thể có lại, những ngày tháng sau này em sẽ mãi mãi ở bên chị.”
Mãi mãi?
Khóe môi Tống Minh Châu nhếch lên một nụ cười kỳ lạ, che giấu đi sát ý trong mắt.
Tên tiện nhân này, cũng xứng nói mãi mãi.
Cô ta vội vàng đưa nước cho Ôn Sóc Mặc uống, khi Ôn Sóc Mặc không chút đề phòng uống cạn ly nước đó, dần dần chìm vào giấc ngủ.
Tống Minh Châu lấy ra bản hợp đồng tự nguyện trả lại tài sản đã soạn sẵn, dùng ngón tay Ôn Sóc Mặc ấn xuống.
Còn bắt chước chữ ký của hắn.
Sau khi có được tất cả, mắt Tống Minh Châu lóe lên niềm vui, chỉ cần trả lại hết tài sản cho Cố Hoài Chước.
“Anh ấy nhất định! Nhất định sẽ tha thứ cho mình.”
Tống Minh Châu vội vàng gọi điện cho Cố Hoài Chước, nhưng đầu dây bên kia vẫn như mọi khi, chỉ có tiếng tút tút lạnh lùng.
Tim Tống Minh Châu dần lạnh đi, nghĩ đến những bức ảnh bẩn thỉu không chịu nổi đó, bị Cố Hoài Chước nhìn thấy.
Cô ta chỉ nghĩ thôi cũng thấy tim như bị khoét đi một miếng.
Tống Minh Châu căm hận nhìn Ôn Sóc Mặc, nếu không phải vì hắn, không phải vì tên tiện nhân này.
Mắt cô ta tràn đầy vẻ chán ghét.
Lập tức liên hệ với bảo vệ, ném Ôn Sóc Mặc ra ngoài, còn lấy lại sợi dây chuyền và trang sức trước đây đã tặng hắn.