Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau khi Tống Minh Châu bảo lãnh hắn ra, lại nh//ốt hắn vào lồng.
Tay chân đều bị tr//ói.
Ngôi nhà cô ta ở là một căn nhà ven biển, xung quanh không một bóng người.
Thậm chí còn không cho hắn ăn uống.
Như một con ch//ó, bị nh//ốt ở đó, trong hai ngày này.
Ôn Sóc Mặc đã phải chịu đựng sự đối xử vô nhân đạo.
Tống Minh Châu không đánh thì chửi, thậm chí còn dùng t//àn th//uốc dí vào người hắn, dùng chai rư//ợu đậ//p vào người khiến hắn không biết đã ng//ất đi bao nhiêu lần.
Nhưng khi tỉnh lại, vết thư//ơng trên đầu đã được băng bó.
Thần kinh Ôn Sóc Mặc cuối cùng cũng không chịu nổi nữa, hắn hét lên b//ắt Tống Minh Châu th//ả mình ra!
Hắn thà đi tò, cũng không muốn bị t//ra t//ấn đến ch*ết ở đây.
Tống Minh Châu có chút không kiên nhẫn ném cốc nước qua, vết thư\ơng vừa mới băng bó lại chảy má\u.
Cô ta nhìn hắn bằng ánh mắt că\m h\ận nói: “Câm miệng! Nếu không phải tại mày!”
“Nếu không phải mày gửi ảnh cho Cố Hoài Chước, thì anh ấy vẫn yêu tao!”
“Anh ấy vẫn yêu tao.”
Nước mắt Tống Minh Châu từng giọt từng giọt rơi xuống, nghĩ đến Cố Hoài Chước, tim cô ta lại đau nhói.
Ôn Sóc Mặc bị dọa đến không dám nói gì, trong lồng ch\ó, khóc thút thít. Cuối cùng ngất đi.
Tống Minh Châu không thèm để ý đến hắn nữa.
Lật từng tấm ảnh, cuối cùng ở góc xa nhất của tấm ảnh, nhìn thấy bóng lưng của Cố Hoài Chước.
Là ở trên đường phố nước Y.
Nước mắt Tống Minh Châu rơi xuống, cô ta cuối cùng cũng sắp được gặp A Hoài rồi.
Chỉ cần được gặp Cố Hoài Chước một lần nữa, chỉ cần anh vẫn còn yêu cô ta.
Dù có vào tò, hay để cô ta ch*ết cũng cam lòng.
Tống Minh Châu muốn lấy giấy tờ tuỳ thân đi mua vé máy bay, nhưng hộ chiếu của cô ta đã bị đưa vào danh sách đen, không thể làm visa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Hoàn toàn không có cách nào xuất ngoại.
Cô ta lo lắng như kiến bò trên chảo nóng, cuối cùng đưa ra một quyết định táo bạo.
Cô ta đi xe khách ra nước ngoài, nhất định phải tìm được Cố Hoài Chước.
Xe khách đi nước ngoài cần ngồi hai ngày hai đêm, cô vội vã lên xe.
Hành trình hai ngày hai đêm khiến cô ta như một kẻ lang thang, lảo đảo đến khách sạn năm sao nơi Cố Hoài Chước ở.
Nhân viên khách sạn nhìn người phụ nữ lôi thôi này. Vừa đến gần đã ngửi thấy mùi chua lòm, nhưng nhìn ra cô ta vẫn mặc đồ hiệu.
Không khỏi nén sự khó chịu lịch sự hỏi: “Xin hỏi, cô cần giúp gì không?”
Tống Minh Châu lúc này mới nhìn thấy bộ dạng lôi thôi của mình, có chút ngượng ngùng.
Nếu để Cố Hoài Chước nhìn thấy bộ dạng này của cô ta, anh sẽ không thích.
“Chào cô, tôi có thể dùng phòng tắm ở đây một chút được không?”
“Tôi có tiền.”
Tống Minh Châu vội vàng móc tiền ra.
Có lẽ nghĩ rằng đó là một cô gái gặp chuyện không hay, nhân viên lễ tân còn có chút thương hại nhìn cô ta.
“Mời cô đi theo tôi.”
Họ mở cho cô một phòng, Tống Minh Châu vội vàng vào phòng tắm.
Dùng nước nóng nhất để tắm.
Cô ta thậm chí còn muốn chà xát cho tróc cả da.
Cô ta chỉ muốn nói với Cố Hoài Chước, cô ta không bẩn, cô ta thật sự rất yêu anh.
Cô ta không cần Ôn Sóc Mặc nữa.
Tống Minh Châu thay một chiếc váy đơn giản, có chút căng thẳng tô son, cô ta đến quầy lễ tân hỏi.
“Xin hỏi, ngài Cố Hoài Chước có ở đây không?”
Cô lễ tân nhìn ảnh Cố Hoài Chước: “Anh ấy rất đẹp trai, là người đàn ông đẹp nhất tôi từng gặp.”
“Tuy nhiên, tôi chỉ có thể nói với cô, anh ấy quả thực ở đây, nhưng chúng tôi không thể tiết lộ phòng của anh ấy.”
Nhận được câu trả lời đáng thất vọng.