Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tống Minh Châu cũng không từ bỏ, cô ta chuẩn bị ở đây canh giữ chỉ muốn gặp Cố Hoài Chước.

Nhìn thấy vẻ kiên trì của cô ta, người phụ nữ ở quầy lễ tân có chút thương hại.

“Cô đến chỗ này đi, hình như buổi tối anh ấy sẽ ở đó xem show diễn và dự tiệc.”

“Có lẽ có thể gặp được anh ấy.”

Được giúp đỡ, Tống Minh Châu vội vàng cầm tờ rơi quảng cáo, tìm đến địa điểm tổ chức tiệc.

Nhìn thấy show diễn xa hoa như vậy.

Tống Minh Châu cũng có chút chùn bước.

Trước đây, cô ta cũng thường được Cố Hoài Chước đưa đến xem show diễn.

Nhớ đến Cố Hoài Chước, mắt cô ta lại ngấn lệ, cố gắng kìm nước mắt lại.

Chỉ muốn nói với anh một câu. Hỏi xem, anh còn yêu cô ta không.

Đến hội trường, Tống Minh Châu không thể vào khu vực bên trong, chỉ có thể đi theo dòng người, len lỏi giữa đám đông.

Cô ta cố gắng vươn thẳng cổ, muốn nhìn vào bên trong tìm chỗ của Cố Hoài Chước.

Cuối cùng, cô ta lại nhìn thấy Cố Hoài Chước ở vị trí trung tâm sân khấu rực rỡ nhất.

Khoảnh khắc nhìn thấy anh.

Tất cả mọi người trong mắt Tống Minh Châu đều mất đi màu sắc.

Cô ta không kìm được mà chen qua đám đông, muốn lao vào vòng tay anh.

“A Hoài! Em là Minh Châu đây!”

Lời cô ta còn chưa nói xong, đã bị một nhóm người chặn lại.

“Xin lỗi cô, đây là khu vực cấm, cô không được vào.”

Tống Minh Châu như không nghe thấy, cô ta nhìn Cố Hoài Chước ngày càng xa dần.

“A Hoài! A Hoài sắp đi rồi!”

“Các người tránh ra cho tôi, tôi muốn đi gặp A Hoài!”

Tống Minh Châu cố gắng xô đẩy bảo vệ, cô ta chăm chú nhìn người mà mình ngày đêm mong nhớ.

Tim gần như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

“A Hoài, em thật sự sai rồi, chỉ cần anh tha thứ cho em, chỉ cần anh tha thứ cho em.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

“Em làm gì cũng được.”

Tống Minh Châu có chút suy sụp muốn đi qua, lại nhìn thấy một cảnh tượng khiến đồng tử cô ta co rút, cô ta có chút không dám tin.

Một người phụ nữ xinh đẹp rạng ngời, mỉm cười dịu dàng nắm lấy cánh tay Cố Hoài Chước.

Cố Hoài Chước dường như nghe thấy ai đó gọi tên mình, vừa định quay đầu lại xem.

Giọng nói của Mạnh Vãn Ninh đã cắt ngang anh.

“Anh Hoài, cảm ơn anh đã đến tham dự show diễn của em.”

Cố Hoài Chước cúi đầu nhìn Mạnh Vãn Ninh, cô bạn thanh mai của anh đã lớn rồi.

Còn nhớ hồi anh còn nhỏ. Cha mẹ ly hôn.

Còn anh thì trở thành sản phẩm của cuộc hôn nhân thất bại của họ.

Mỗi khi cha mẹ vì chuyện quyền nuôi dưỡng anh thuộc về ai mà tranh cãi không ngớt, Mạnh Vãn Ninh sẽ trèo qua cửa sổ nhà họ lẻn vào.

Thân hình nhỏ bé, che chắn trước mặt anh, như một con thú nhỏ nhe nanh múa vuốt, bảo vệ anh.

“Các người không cần anh ấy, cháu cần!”

Cô đưa anh về nhà mình lấy đồ cho anh ăn. Kể chuyện cho anh nghe, dỗ anh ngủ.

Sẽ đánh nhau giúp anh ở trường mẫu giáo, rồi cười toe toét với khuôn mặt đầy vết thương nhìn Cố Hoài Chước.

“Em không đau, anh ăn kẹo đi.”

Chỉ cần nơi nào Cố Hoài Chước xuất hiện, nhất định sẽ có Mạnh Vãn Ninh.

Lúc đó, cô sẽ luôn là người đầu tiên đợi anh tan học. Mang cho anh bánh hoa quế anh thích ăn.

Còn đưa anh đi từ phía nam thành phố đến phía bắc thành phố, chỉ vì những vì sao bên bờ sông là đẹp nhất.

Cố Hoài Chước cũng sẽ cùng cô điên rồ, hai người đã từng đến núi tuyết.

Cuộc sống như vậy, kéo dài từ năm anh năm tuổi, đến năm cô mười tám tuổi.

Sau khi tốt nghiệp trung học. Họ lần lượt đến những thành phố khác nhau, từ đó chỉ thỉnh thoảng liên lạc.

Cho đến lần liên lạc cuối cùng là. Cô hỏi anh, nhất định phải kết hôn sao?

Cố Hoài Chước không hiểu, chỉ nghĩ Mạnh Vãn Ninh thấy anh kết hôn quá sớm, trước cả cô. Nên đang giận dỗi.

Đáp lại: “Đợi em kết hôn, anh sẽ mừng một phong bì lớn, làm chỗ dựa đàng nhà gái cho em, xem thằng nhóc nào dám bắt nạt em.”

Một câu của Mạnh Vãn Ninh, chúc anh sau này hạnh phúc.