Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Hai ngày nữa. Là phiên tòa thứ hai của cô ta.

Nhưng Cố Hoài Chước gặp cô ta rồi.

Cô ta vẫn còn cơ hội.

Cô ta có chút căng thẳng soi gương trang điểm, cố gắng làm cho mình trông tươm tất hơn.

Cùng người phụ nữ lên xe.

Tống Minh Châu nhìn chiếc Rolls-Royce, khóe môi cô ta hơi cong lên, mắt lóe lên tia sáng.

Là xe của Cố Hoài Chước. Anh không nỡ để cô ta chịu lạnh ở đây, anh đã không còn giận cô ta nữa rồi.

Nghĩ đến đây, Tống Minh Châu nóng lòng muốn gặp anh, như một chú chim sắp được cứu rỗi.

Dưới sự dẫn dắt của người phụ nữ, cô ta đến một phòng riêng.

Khoảnh khắc bước vào phòng, cô ta vội vàng nhìn vào bên trong, giọng nói vui vẻ reo lên: “A Hoài, em cuối cùng…”

Nhưng lời còn chưa nói hết.

Cô ta nhìn thấy một người phụ nữ ở đó, tim lập tức thắt lại.

Là người phụ nữ ban ngày cô ta nhìn thấy khoác tay Cố Hoài Chước.

Nụ cười của Tống Minh Châu tắt ngấm, cô ta nhìn chằm chằm người phụ nữ.

“Là cô hẹn tôi ra đây, A Hoài đâu?”

Mạnh Vãn Ninh nhìn người phụ nữ mặt mày tái nhợt, tóc tai khô vàng, không chút sức sống.

Hoàn toàn không còn vẻ rạng rỡ xinh đẹp khi lấy Cố Hoài Chước.

Anh từng đặt cô ta trên đầu quả tim, nhưng cô ta lại dễ dàng phản bội anh như vậy.

Nghĩ đến đây, Mạnh Vãn Ninh không khỏi cảm thấy đau lòng.

“Anh Hoài, sẽ không đến gặp cô nữa.”

Mạnh Vãn Ninh lạnh lùng nói: “Cô vẫn chưa nhận ra sự thật sao, anh Hoài vì không muốn gặp cô, nên mới đến đây, hôm nay xuất hiện là để xem show diễn của tôi.”

“Anh ấy biết cô đến đây, nên đã chọn rời đi ngay lập tức.”

“Đến nước này rồi, cô vẫn chưa nhận ra sao?”

“Anh ấy đã không còn yêu cô nữa, đừng làm phiền cuộc sống của anh ấy!”

Lời của Mạnh Vãn Ninh, như những mũi kim dày đặc, từ từ đ*m vào tim cô ta.

Đau đến mức cô ta không thở nổi.

Mắt Tống Minh Châu đỏ hoe: “Cô là cái thá gì, mà dám xen vào chuyện tình cảm của tôi và A Hoài.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

“Bây giờ ngoài lời của A Hoài ra, tôi không tin ai cả!”

“Cô chính là ghen tị với tôi! Nên mới không muốn cho tôi gặp A Hoài!”

Mạnh Vãn Ninh nhìn người phụ nữ đi\ên cuồng này, trong lòng chỉ thấy lạnh lẽo.

Ngoại tình chỉ có 0 lần và vô số lần.

Cô ta luôn miệng nói yêu Cố Hoài Chước.

Nhưng thứ cô ta cố chấp chẳng qua chỉ là chấp niệm, và cuộc sống giàu sang không thể buông bỏ.

“Ghen tị với cô?”

Mạnh Vãn Ninh như nghe thấy một trò cười.

“Ghen tị chuyện cô ngoại tình, ầm ĩ khắp mạng xã hội sao?”

“Hay là ghen tị với một kẻ đã bị anh Hoài chán ghét, còn không biết xấu hổ mà bám lấy?”

“Cô không xứng với tình yêu của anh ấy.”

Mạnh Vãn Ninh thờ ơ nói: “Trước khi bản án của cô được tuyên, xin đừng làm phiền anh Hoài nữa.”

“Nếu không, tôi sẽ không tha cho cô đâu.”

“Trong bản án, tự ý xuất cảnh còn bị tăng thêm mười năm tò.”

Toàn thân Tống Minh Châu run rẩy, cô ta không cho phép bất kỳ ai nghi ngờ tình yêu của cô ta và Cố Hoài Chước.

“Tôi không cho phép bất kỳ ai, nghi ngờ tình yêu của A Hoài Chước dành cho tôi!”

“Dù cô là ai! Tôi sẽ tìm được A Hoài, anh ấy chỉ giận tôi thôi! Sẽ không hết yêu tôi đâu!”

“Loại tiện nhân như cô, cũng xứng nhắc đến A Hoài!”

Mạnh Vãn Ninh nhìn cô ta, xem ra là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ.

Cô cầm điện thoại lên, ra hiệu cho trợ lý, thư ký liền giữ chặt Tống Minh Châu.

“Câm miệng, rồi nghe đây.”

Tống Minh Châu nhìn ánh mắt sắc lẹm của thư ký, cũng không còn giãy giụa nữa.

Mà im lặng nhìn.

Mạnh Vãn Ninh nhìn giao diện liên lạc của Cố Hoài Chước, ánh mắt trở nên dịu dàng.

Cô gọi cho Cố Hoài Chước.

“Anh Hoài…”

“Vãn Vãn.”