Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Nghe thấy giọng Cố Hoài Chước, mí mắt Tống Minh Châu run rẩy, cô ta theo phản xạ muốn giật lấy điện thoại của cô.
Nhưng lại bị thư ký bên cạnh giữ chặt, khiến cô ta không thể chống cự.
Miệng cũng bị bịt lại.
Nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống.
Đã lâu lắm rồi cô ta không nghe thấy giọng Cố Hoài Chước, cô ta cẩn thận lắng nghe.
Dù chỉ một câu cũng được.
Cô ta có thể nghe thấy giọng Cố Hoài Chước, tim gần như ngừng đập.
“Anh Hoài, luật sư không liên lạc được với anh, ngày mai là phiên tòa của Tống Minh Châu rồi, anh muốn gặp cô ta một lần không?”
Cố Hoài Chước nghe lời Vãn Vãn nói, không chút do dự đáp: “Không gặp nữa, từ lúc anh chuẩn bị kiện cô ta, anh đã không còn yêu cô ta nữa rồi.”
“Tất cả những gì cô ta làm bây giờ, chẳng qua chỉ là vì chấp niệm của cô ta, từ nay về sau anh cũng không muốn nghe tin tức gì về cô ta nữa.”
“Vãn Vãn, anh biết em quan tâm anh, nhưng sau này em cũng đừng nhắc đến cô ta nữa.”
Mạnh Vãn Ninh dịu dàng chào tạm biệt anh rồi cúp máy.
Lạnh lùng nhìn Tống Minh Châu.
“Đã có được câu trả lời cô muốn rồi chứ?”
“Anh Hoài đã cho cô sự tôn trọng lớn nhất, là cô không biết điều, sau này đừng xuất hiện trong thế giới của anh ấy nữa.”
Thư ký buông Tống Minh Châu ra, lạnh lùng nhìn cô ta ngã xuống đất.
Cô ta ngã ngồi trên đất, lời của Cố Hoài Chước, mỗi một câu, mỗi một chữ, như giá tr//eo c//ổ cuối cùng của thần ch*ết.
Siết chặt hơi thở cuối cùng của cô ta.
Cơn đau đớn như nghẹt thở, ập đến.
Nước mắt cô ta từng giọt từng giọt rơi xuống đất, thậm chí còn luống cuống nhìn đất nước xa lạ này.
Anh nói, anh không yêu cô ta nữa.
Cố Hoài Chước không còn yêu Tống Minh Châu nữa.
Tống Minh Châu thất thần lên xe về nước.
Mỗi một lời của Cố Hoài Chước đều như d\ao găm, đâ\m sâu vào tim cô ta, đau đến tận xương tủy.
Ngày mai là ngày xét xử thứ hai của cô ta.
Nếu để luật sư đối phương biết cô ta tự ý xuất cảnh, án tò của cô ta sẽ tăng thêm mười năm.
Nghĩ đến quãng đời còn lại, cô ta sẽ không bao giờ có được tình yêu của Hoài Chước nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Tống Minh Châu bị nỗi sợ hãi tột cùng bao trùm, nước mắt cô ta từng giọt rơi xuống.
Không! Cô ta tuyệt đối không cho phép chuyện này xảy ra.
Nếu không phải vì Ôn Sóc Mặc, cô ta sẽ không khiến Cố Hoài Chước tức giận.
Tống Minh Châu như đã hạ quyết tâm, cô ta nhất định phải gặp Cố Hoài Chước.
Dù bằng cách nào đi nữa.
Cô ta muốn nói với Cố Hoài Chước, cô ta yêu anh, thậm chí mạng sống cũng có thể cho anh.
Tống Minh Châu trở về căn biệt thự duy nhất.
Cô ta nh//ốt Ôn Sóc Mặc lại, người bị tr//ói bằng xí//ch s//ắt, thậm chí không mặc một mảnh vải.
Cô ta nh//ốt hắn như một con ch//ó trong phòng tắm.
Ôn Sóc Mặc bị nh//ốt, thần trí đã không còn tỉnh táo, ánh mắt trống rỗng, chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, hắn đã gầy đi năm cân.
Khi Tống Minh Châu mở cửa, lạnh lùng nhìn hắn co rúm trong góc phòng tắm.
“Đừng đá//nh tôi, đừng đá//nh tôi…”
Hắn lẩm bẩm một cách vô thức, đến khi nhìn rõ Tống Minh Châu.
Hắn như phát đi//ên, bò đến bên cạnh Tống Minh Châu, liên tục dập đầu nói: “T/:ha cho tôi, cầu xin cô.”
“Tôi không nên quyến rũ cô, không nên tham lam tiền của cô.”
“Tôi không nên khiêu khích Cố Hoài Chước.”
“Tôi sai rồi, chỉ cần cô t/:hả tôi ra, tôi làm gì cũng được.”
“Cầu xin cô, tôi cầu xin cô.”
Ôn Sóc Mặc ôm chặt lấy chân Tống Minh Châu, bản năng cầu sinh khiến hắn dập đầu đến chảy cả má//u.
Hắn thật sự sai rồi.
Tống Minh Châu chính là một kẻ điê//n, một kẻ đi//ên hoàn toàn.
Tống Minh Châu cúi đầu nhìn hắn, mắt tràn đầy vẻ chán ghét.
Cô ta véo cằm Ôn Sóc Mặc, lạnh lùng nói: “Cậu muốn ra ngoài?”
Ôn Sóc Mặc nước mắt lưng tròng gật đầu.
Hắn thật sự không dám nữa, bây giờ hắn chỉ muốn sống.
“Được thôi! Tôi th//ả cậu ra.”
“Chỉ cần Hoài Chước có thể quay về, tôi có thể cho cậu một con đường sống.”