100.
Tôi bị bệnh, nhưng Tạ Mẫn không biết.
Tôi cũng không định nói, không phải cố tình giấu anh ấy, chỉ là tôi chẳng muốn nói với ai cả.
Bác sĩ là bạn của bạn tôi, khá lịch sự. Ông ấy nói tôi vẫn có thể sống thêm nửa năm nữa, với điều kiện phải điều trị nghiêm túc.
Đôi khi tôi muốn cố gắng chữa trị, đôi khi lại chỉ muốn c.h.ế.t cho xong.
99.
Tạ Mẫn bảo tối nay sẽ về muộn.
Tôi đợi một lúc, nhìn đồng hồ trên tường chỉ mười một giờ rồi không đợi nữa.
Hôm nay tôi không muốn chết, nên không thể thức khuya.
98.
Hôm nay trời nắng đẹp.
Nắng chiếu qua bậu cửa sổ, bàn chân tôi cũng thấy ấm hơn một chút.
Tôi không muốn đến công ty — có tôi hay không cũng chẳng khác gì.
97.
Hôm nay Tạ Mẫn mua cho tôi một bó hoa.
Tôi đã nửa tháng không ra khỏi nhà.
Anh ấy nói mùa xuân đến rồi, và chỉ còn vài ngày nữa là kỷ niệm mười năm ngày cưới của chúng tôi.
Tôi chỉ “vâng” một tiếng, không biết nên nói gì.
Sau đó tôi làm cho anh ấy một bữa cơm trứng chiên.
Hình như anh ấy không thích ăn, mới ăn được vài miếng đã đập cửa bỏ đi.
96.
Tiểu Hạ nhắn tin WeChat cho tôi, nói rằng cô gái mới đến và Tổng giám đốc Tạ có vẻ rất thân thiết.
Tôi không biết nên trả lời thế nào, chỉ cười nhẹ một cái.
Từ chối thiện ý của người ta cũng thấy ngại ngùng.
Buổi chiều tôi thay bộ đồ thể thao, đến sân bóng rổ của một trường đại học gần đó chơi một trận.
Có chút vui vẻ.
Còn ăn món đậu phụ sốt gạch cua mà ngày trước tôi rất thích ăn.
95.
Tạ Mẫn nổi giận với tôi, nói tôi được chiều quá nên sinh hư, chất vấn vì sao dạo này tôi lười đến mức này, có phải đang bất mãn với anh ấy không?
Tôi chỉ lắc đầu, không còn sức để nói gì.
Tôi cũng thấy mình lười thật, nhưng gắng gượng thì mệt lắm.
Ngày nào cũng phải mơ — mệt lắm.
Nghĩ ngợi — mệt lắm.
Sống — mệt mỏi quá.
94.
Hôm nay tôi hiếm hoi quay lại công ty.
Thú thật, công ty hiện giờ làm ăn như diều gặp gió, vị trí Tổng giám đốc của Tạ Mẫn cũng rất vững chắc, thật ra chẳng còn cần đến một Phó tổng như tôi nữa.
Dù đây là công ty mà tôi cùng anh ấy dựng lên từ đầu.
Nhưng, tôi cảm thấy — cả công ty lẫn anh ấy — đều không còn cần tôi nữa rồi.
Tôi chỉ ngồi trong văn phòng một lúc, cô thư ký mới của anh ấy cứ bước vào nhìn tôi mấy lần, lần nào cũng có lý do đầy đủ.
Tôi không còn sức lực để đối phó nữa, đành bỏ qua.
Tôi vội vàng trốn về nhà.
93.
Vào ngày kỷ niệm mười năm ngày cưới, anh ấy đưa tôi đến một nhà hàng sang trọng.
Ở đó vang lên bài “Call Your Name” của Daughtry — bài hát tôi từng thích nhất mười năm trước.
Trong lòng tôi khẽ ngân nga theo, sống mũi cay cay, hơi buốt.
Thật sự không thấy dễ chịu chút nào.
Tối về nhà, tôi và anh ấy làm tình. Anh ấy đột nhiên hỏi:
“Lâm Thụy, em có từng nhớ anh không?”
Có. Nhớ.
92.
Hôm nay ba mẹ gọi điện bảo tôi về nhà một chuyến.
Tôi đã về. Lúc quay lại còn mang theo cả một túi to đồ ăn mẹ nấu.
Có lẽ… mẹ đã không còn ghét tôi như trước nữa.
91.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Hôm nay tôi đến khám lại.
Bác sĩ vẫn nói như trước: nếu điều trị tốt thì tôi vẫn còn sống được nửa năm.
Tôi hỏi ông ấy:
“Nếu tôi c.h.ế.t vào ngày mai, với c.h.ế.t nửa năm sau, thì có gì khác nhau?”
Ông ngẩn ra một lúc rồi nói:
“Có thể sẽ kịp nói lời tạm biệt.”
“Có thể sẽ ít nuối tiếc hơn.”
—
Tôi lục lại cuốn nhật ký hồi cấp ba.
Tôi chưa bao giờ nói với Tạ Mẫn rằng, ngay từ ngày đầu nhập học năm lớp 10, khi tôi đứng trên lễ đài với tư cách là học sinh đại diện toàn khối, tôi đã thích anh ấy rồi.
Biết bao nhiêu người ở đó, nhưng chỉ có mình anh ấy ngốc nghếch bưng bát mì khoai tây vừa ăn vừa nhìn tôi.
Đến lúc phải vỗ tay thì đặt bát xuống, vỗ xong lại nhặt lên ăn tiếp.
Đáng yêu quá mức.
Khiến tôi không thể không “yêu từ cái nhìn đầu tiên”.
90.
Tôi chẳng có mấy bạn bè, phần lớn đều là đối tác làm ăn.
Hôm nay tôi hẹn gặp một khách hàng lâu năm để bàn chuyện hợp tác.
Tạ Mẫn cũng ở quán trà đó, đi cùng cô thư ký nhỏ của anh ta.
Tôi thật sự đau đầu — tôi thực sự không ưa nổi cô thư ký ấy.
Đành lấy thuốc ra uống rồi dẫn khách vào phòng riêng để tránh mặt.
Khách cười nói:
“Hình như vừa nãy là Tổng giám đốc Tạ?”
Tôi chống cằm đáp:
“Đúng vậy, dẫn tình nhân đi chơi cuối tuần đó.”
“… Lâm Tổng?” – khách ngạc nhiên nhìn tôi.
Tôi mỉm cười:
“Chuyện này thật sự khó nói...”
Khách không nói gì nữa, chỉ nhìn tôi với ánh mắt thương cảm.
Thật ra tôi còn muốn nói:
Thay vì thương tôi bị phản bội, sao không thương tôi sắp c.h.ế.t thì hơn?
Nhưng thôi, thôi vậy.
Đều là chuyện chẳng hay ho gì.
Nói ra cũng chỉ khiến người ta thêm khó xử.
Tạ Mẫn về nhà.
Anh giải thích chuyện dắt thư ký đi uống trà.
Tôi không muốn nghe, nhưng anh lại muốn nói, nên tôi nghe.
Nghe xong cũng chẳng hay ho gì — đại loại là "chăm sóc đàn em mới vào".
Đàn em là cái gì?
Anh là chồng người ta hay là cha người ta?
Anh chăm sóc cô ta, vậy ai sẽ chăm sóc tôi?
Tôi không muốn nói nữa.
Nói cũng vô ích.
Sau bữa tối anh cứ chần chừ.
Tôi hỏi:
“Anh có lên giường không?”
Anh mới ấp úng hỏi:
“Em và Trần An Chi là quan hệ gì?”
“Quan hệ gì là quan hệ gì?”
“Anh thấy em đi vào phòng riêng với hắn.”
“…”
“Nói đi.”
“Khách hàng.”
Anh nghe xong mặt lập tức tối sầm, nói giọng đầy mỉa mai:
“Em không quản lý công việc hơn một tháng rồi, thế mà còn có khách hàng cần Lâm Tổng đích thân tiếp đón sao?”
Tôi! Thật! Sự! Không! Thèm! Để! Ý! Đến! Anh ta!
Đầu tôi đau muốn nổ tung.