Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Sau

CHƯƠNG 1: CÁI CHẾT CỦA CHỊ ĐẠI

Trong cơn mưa đêm lặng lẽ, người ta phát hiện một t.h.i t.h.ể phụ nữ nằm trên bãi rác phía sau kho hàng cũ – nơi từng là đại bản doanh của băng nhóm “Mắt Quỷ”. Trên người cô ta chỉ còn lại vết d.a.o chí mạng nơi tim, cùng một vết xăm hoa bỉ ngạn đỏ rực trước n.g.ự.c – dấu hiệu của một thời từng thống trị.

Ngọc Kha – chị đại của vùng ngoại ô Đông Thành – chính thức c.h.ế.t vào một đêm không ai ngờ tới.

Không ai khóc thương.

Không ai đưa tang.

Không một ai dám nhắc đến cô.

Nhưng không ai ngờ, đúng 100 ngày sau cái c.h.ế.t ấy – một cô gái mang ánh mắt giống hệt Ngọc Kha trở về khu chợ cũ, nơi ngày xưa từng là “sân chơi” của cô.

Cô bước xuống từ chiếc xe bus đầy bụi, tóc nhuộm đen dài, môi đỏ thẫm, mặc một chiếc áo da ôm sát cơ thể và dây xích bạc lấp lánh ở hông.

Mọi người nhìn cô ngỡ ngàng.

Người nói cô là người mới.

Nhưng có kẻ thì thì thầm:

— Giống lắm… giống chị đại Ngọc Kha hồi trước quá!

Cô không nói gì. Chỉ cười nhẹ rồi bước đi, giọng thì thầm:

— Tao quay lại rồi đây… Và tao sẽ lấy lại tất cả.

Chương 2: Gặp Lại Người Xưa – Anh Giờ Là Tổng Tài

Tiếng còi xe inh ỏi vọng lại từ ngã tư khiến Ngọc Kha khẽ nhíu mày. Cô kéo khoá chiếc áo da lên một chút, sải bước trên vỉa hè như thể chưa từng rời khỏi nơi này.

Cô vừa tái sinh lại trong thân xác 25 tuổi, vào đúng thời điểm cuộc đời mình chuẩn bị bị phản bội… Nhưng lần này, cô đã tỉnh táo hơn. Đôi mắt ấy không còn là của một kẻ chỉ biết yêu cuồng sống vội, mà là ánh mắt của một con sói ranh mãnh, sẵn sàng đoạt lại những gì đã mất.

— “Ngọc Kha?!”

Giọng nói trầm khàn vang lên phía sau, khiến cô khựng lại.

Chậm rãi xoay người, cô bắt gặp một dáng người cao lớn, vest đen sang trọng, ngũ quan tuấn tú đầy góc cạnh. Nhưng điều khiến cô không thể quên… chính là đôi mắt ấy. Ánh mắt từng khiến cô tan chảy – rồi chính nó cũng là thứ lạnh lẽo đẩy cô xuống vực thẳm năm xưa.

— “Tưởng tôi c.h.ế.t rồi sao, Dương Thế Phong?” – Kha lạnh nhạt cười.

Người đàn ông trước mặt là Dương Thế Phong – người yêu cũ, đồng thời là tổng tài quyền lực nhất của tập đoàn DTP bây giờ. Anh cũng là kẻ đã "vô tình" dâng cô cho bẫy c.h.ế.t năm xưa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Thế Phong sững sờ nhìn cô. Anh không lên tiếng. Cả cơ thể dường như cứng lại, chỉ còn ánh mắt là đang hoảng loạn run rẩy.

— “Tôi quay lại rồi. Không phải để xin lỗi anh, cũng không để nhớ lại những kỷ niệm cũ.” – Ngọc Kha bước đến gần, mỗi bước là một lời cảnh báo. – “Mà để anh phải trả giá.”

Cô bước lướt qua anh, mùi hương từ tóc cô vương lại khiến anh chợt siết c.h.ặ.t t.a.y thành nắm đấm.

Tối hôm đó, tại phòng làm việc cao tầng, Dương Thế Phong ngồi nhìn hình ảnh của cô gái vừa xuất hiện trên camera trước trụ sở. Anh phóng to từng khoảnh khắc, dõi theo từng nét mặt cô.

— “Cô ấy… thật sự trở về rồi…”

Trợ lý Tống đứng bên cạnh khẽ nuốt nước bọt:

— “Thưa tổng giám đốc, cô ấy đang tiếp cận lại đám đàn em cũ. Có thể muốn khởi động lại đường dây cũ…”

— “Không… Cô ấy không còn như xưa nữa.” – Phong thở dài, mắt nhìn xa xăm – “Cô ấy giờ lạnh lùng… và nguy hiểm hơn nhiều.”

Rồi bỗng nhiên, anh gằn giọng:

— “Nhưng tôi sẽ không để cô ấy rời khỏi lần nữa. Cho dù… cô ấy có còn yêu tôi hay không.”

Bên kia, tại một quán bar cũ kỹ phía sau chợ đêm, Kha ngồi dựa lưng vào tường, tay xoay nhẹ ly rượu. Trên bàn là danh sách các đàn em cũ – người đã rời bỏ cô, người đang thất lạc, và người… đã phản bội.

— “Chị Kha!”

Một giọng nói lảnh lót vang lên. Là Linh – đàn em nhỏ ngày xưa từng bị bắt nạt, được Kha che chở. Giờ đã trưởng thành, ánh mắt đầy nước mắt khi nhìn thấy “chị đại” trở về.

— “Chị sống lại thật rồi sao?”

— “Không phải sống lại, mà là quay lại để thu dọn đống bầy hầy tụi bây để lại đó.” – Kha mỉm cười, nhưng trong mắt cô không có niềm vui.

Linh cười khúc khích, rồi thì thầm:

— “Mà… hình như anh Phong vẫn còn quan tâm chị lắm đó. Ảnh cho người âm thầm theo dõi chị…”

Ngọc Kha siết ly rượu.

Cô không biết trái tim mình đã c.h.ế.t hay chưa, nhưng mỗi khi nghe tên anh… nó vẫn đau.

— “Quan tâm à?” – Cô nhếch mép. – “Đừng để tôi phải bóp nát thứ gọi là ‘quan tâm’ đó lần nữa.”