Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 3: Giam Giữ Để Yêu – Hay Để Trừng Phạt?
Buổi sáng hôm sau, Ngọc Kha tỉnh dậy trong một căn phòng xa lạ.
Mùi gỗ sồi thơm nhè nhẹ, tấm rèm cửa trắng muốt đung đưa theo gió, và trên trần nhà là một chiếc đèn chùm pha lê đắt tiền – nơi này hoàn toàn không phải là nơi cô ngủ tối qua.
Cô lập tức ngồi dậy, nhưng cơ thể lại mềm nhũn lạ thường.
Trên người cô, là chiếc áo sơ mi nam hơi rộng, cổ áo mở bung ba nút, để lộ làn da trắng ngần vương chút vết đỏ như đánh dấu. Ngực cô phập phồng, tim đập thình thịch.
— “Cô tỉnh rồi.”
Giọng nói quen thuộc vang lên sau lưng. Cô xoay người – là Dương Thế Phong.
Anh đứng dựa vào khung cửa, áo sơ mi trắng cũng mở vài nút, tay cầm ly cà phê, ánh mắt nhìn cô đầy phức tạp.
— “Anh đã làm gì tôi?” – cô nghiến răng hỏi, tay nắm chặt ga giường.
Phong nhếch môi, bước lại gần. Một tay anh chống lên đầu giường, cúi xuống sát mặt cô.
— “Chẳng phải cô cũng đã để mặc tôi ôm mình cả đêm sao? Chúng ta thân quen đến vậy… ngủ một đêm thì có là gì?”
— “Anh…” – Cô đỏ mặt, vừa giận vừa ngượng, nhưng cũng vừa… hoang mang.
Bởi vì – ký ức đêm qua mơ hồ tràn về.
Cô nhớ… sau khi rời khỏi quán bar, đã bị một nhóm côn đồ phục kích. Giữa lúc cô bị thương và choáng váng, Phong xuất hiện. Anh không nói nhiều, chỉ siết lấy eo cô, bế cô lên xe và phóng đi.
Rồi trong cơn mê, cô cảm nhận được tay anh vuốt tóc mình, giọng nói anh thì thầm bên tai:
— “Kha, anh đã mất em một lần rồi… Anh sẽ không để em biến mất thêm nữa.”
Ngọc Kha trở lại thực tại, ánh mắt cô sắc lạnh.
— “Anh giữ tôi lại đây để làm gì? Chơi trò bắt cóc?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
— “Không.” – Phong cúi sát hơn, hơi thở phả lên môi cô. – “Tôi giữ em… vì em là của tôi.”
Không đợi cô phản ứng, anh cúi xuống, môi chạm vào môi cô.
Nụ hôn ban đầu mang vị ngọt của ký ức – rồi nhanh chóng biến thành sự chiếm đoạt điên cuồng. Cô vùng vẫy, tay đ.ấ.m vào n.g.ự.c anh, nhưng càng giãy, anh lại càng siết chặt.
— “Anh bị điên à?!”
— “Ừ. Anh điên vì em.”
Tay anh trượt xuống vai cô, kéo chiếc áo sơ mi trễ xuống, để lộ làn da mềm mại đã từng thuộc về anh – đã từng khiến anh phát cuồng.
Cô quay mặt đi, nhưng tim cô lại run lên dữ dội.
— “Em còn yêu anh không, Kha?” – Phong khàn giọng, môi lướt dọc cổ cô.
Ngọc Kha cắn môi.
Yêu ư?
Làm sao cô quên được kẻ từng đẩy cô xuống hố sâu?
Nhưng cơ thể cô… phản ứng lại anh.
Rồi cô vung tay tát mạnh vào mặt anh.
Chát!
— “Đừng nghĩ anh còn có thể khiến tôi mềm lòng.” – Cô thở dốc, môi run – “Cơ thể phản bội tôi, nhưng trái tim thì không.”
Phong không giận. Anh chỉ đưa tay chạm vào má – nơi còn dấu tay cô – rồi khẽ cười.
— “Được. Anh sẽ chờ đến khi cả trái tim em cũng quay lại. Nhưng nhớ lấy…” – ánh mắt anh sắc như d.a.o – “Ngoài anh ra, đừng để bất cứ thằng đàn ông nào chạm vào em. Nếu không… anh không đảm bảo mình sẽ còn lý trí đâu.”
Anh đứng dậy, chỉnh lại cổ áo, rồi quay người rời đi, để lại cô ngồi đó – tim đập loạn, hơi thở hỗn loạn và lòng… dậy sóng.