Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 20 – Ngoại truyện: Vợ Bầu – Cấm Đụng? Vậy Để Chồng Làm Mềm Trước
6 tháng sau…
Ngọc Kha ném cây son xuống giường, gương mặt bực dọc:
— “Cái gì mà ‘bầu bí thì phải kiêng động phòng’? Mấy bà hàng xóm ở chợ cứ nhìn em như thể em là bình sứ Nhật dễ vỡ vậy đó!”
Dương Thế Phong từ bếp bước vào, tay còn cầm ly nước ấm. Nhìn thấy vợ đang phồng má, anh bật cười:
— “Vì em đúng là bình sứ. Nhưng là sứ phiên bản giới hạn – bên trong còn chứa báu vật của anh.”
— “Nhưng mà em... thèm gần anh lắm.”
Phong suýt phun nước.
— “Em vừa nói gì?”
Cô che mặt bằng gối, lí nhí:
— “Tự dưng... nhớ mấy đêm trước kia, lúc anh đẩy em lên tường, rồi trượt xuống ghế sofa, rồi kéo lên ban công…”
Phong đặt ly nước xuống, bước đến gần, ngồi xuống mép giường:
— “Ai cấm em? Chính em đẩy anh ra đấy thôi. Anh là chồng em, em gọi một tiếng là… lên giường luôn!”
— “Giờ em mập, bụng to… anh còn thấy em hấp dẫn nữa không?”
Phong không đáp. Anh chỉ kéo gối ra khỏi mặt cô, rồi cúi người ngậm lấy môi cô, hôn sâu đến mức cả người cô mềm nhũn.
— “Em không hấp dẫn á?”
Chụt! Anh hôn lên trán cô.
Chụt! Hôn tiếp lên mũi.
Chụt! Hôn xuống cổ.
Chụt! Lướt dần đến bờ n.g.ự.c căng tròn dưới lớp váy ngủ lụa.
— “Em là người phụ nữ đang mang con của anh. Mỗi cm da thịt em... đều gợi cảm c.h.ế.t người.”
—
Anh đặt tay lên bụng cô, vuốt ve nhẹ:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
— “Bé con, hôm nay ba xin phép… thương mẹ con một chút nha?”
Kha rên khẽ, tay bấu vào lưng áo anh:
— “Phong… chậm thôi…”
— “Không lật ngược. Không ép mạnh. Không ghì vai. Không thúc sâu.” – anh vừa nói vừa cởi từng cúc áo ngủ cô, để lộ làn da trắng như tuyết.
— “Chỉ yêu… theo kiểu ‘dịu dàng hung dữ’. Được không?”
—
H+ lần này mang sắc thái “yêu vợ bầu” – vừa nâng niu vừa cuồng si, vừa dè chừng vừa điên dại.
Phong để cô nằm nghiêng, áp sát từ phía sau, tay vuốt ve nơi mềm mại nhất, miệng không ngừng thì thầm:
— “Cảm ơn em… vì đã mang đứa con của anh.”
— “Vậy anh… có định tặng phần thưởng không?”
Phong cười, rồi thúc nhẹ:
— “Vậy thưởng em bằng... cả một đêm dỗ dành.”
Cô rên khẽ:
— “Lỡ mai lại cấm đụng tiếp thì sao?”
— “Mai tính. Đêm nay… để anh ‘chăm sóc’ từng thớ thịt em đã.”
—
Sau một đêm mặn nồng, Ngọc Kha nằm gác chân lên đùi Phong, mắt lim dim:
— “Phong nè…”
— “Ừ?”
— “Lỡ đứa con sau này… là con gái giống em thì sao?”
Phong vuốt tóc cô, cười:
— “Thì... ba sẽ dạy nó cách yêu đúng một người. Không cần làm chị đại, chỉ cần làm tiểu công chúa – của ba và mẹ.”