Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 19: Ngôi Nhà Trên Núi – Và Lần Yêu Như Vợ Chồng Thật Sự

Ba tháng sau.

Giới giang hồ rộ lên tin đồn: Ngọc Kha – chị đại bất tử, đã c.h.ế.t thật sự.

Không ai thấy cô nữa. Không dấu vết. Không tang lễ. Không tro cốt.

Dương Thế Phong – tổng tài DTP, cũng biến mất. Một đế chế đột ngột rút khỏi thị trường, rơi vào im lặng hoàn toàn.

Người ta chỉ biết… kể từ sau trận huyết chiến cuối cùng trên đồi, không còn ai dám nhắc đến tên họ bằng nửa lời khinh khi.

Trong một ngôi nhà gỗ nhỏ giữa vùng núi Tây Bắc, buổi sáng mù sương, một người phụ nữ đang nằm dài trong chăn, tóc xõa rối, váy ngủ lệch vai, làn da trắng ngần nổi bật giữa nệm trắng tinh.

Cô khẽ rên khẽ:

— “Phong… em còn ngủ mà…”

Người đàn ông đẩy cửa bước vào, tay cầm ly cacao nóng, môi nhếch nhẹ:

— “Không phải em bảo… nếu sống được đến đây, thì mỗi sáng phải yêu nhau trước khi ăn sáng sao?”

Kha bật cười, kéo chăn trùm kín đầu:

— “Lúc đó em không nghĩ là sẽ mệt như thế này…”

Phong kéo chăn ra, áp môi vào gáy cô, giọng trầm trầm:

— “Không có chị đại nào được lười cả.”

Cô bị anh kéo lật lại, ép nằm dưới thân, váy ngủ trượt lên để lộ làn da mịn màng dưới ánh sáng ban mai.

— “Phong… đừng…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

— “Còn thở là còn yêu. Và anh... không muốn lãng phí một hơi thở nào.”

Anh hôn cô từ cổ xuống ngực, tay vuốt dọc eo, kéo đùi cô quấn lên hông mình. Cô rên khẽ, bàn tay run run siết lấy ga giường.

— “Dạo này... anh càng ngày càng hư.”

— “Vì em càng ngày càng khiến anh không kiềm chế được.”

H+ lần này mang màu sắc vợ chồng sống ẩn – đầy chiều chuộng, nhưng vẫn mãnh liệt như lửa cũ.

Từng cú va chạm là từng nhịp tim hòa làm một. Không còn vội vàng như trước – mà là chậm, sâu, cuồng nhiệt trong dịu dàng.

Phong vuốt tóc cô, nhìn vào mắt cô khi đẩy sâu:

— “Kha... nếu một ngày chúng ta có con, em muốn nó giống ai?”

— “Giống anh... vì nó sẽ biết bảo vệ em như anh làm mỗi đêm.”

Cô ôm cổ anh, kéo xuống một nụ hôn sâu ngạt thở, chân kẹp chặt lấy anh như không muốn rời.

Sau khi cả hai nằm thở mệt trên nệm, Kha thì thầm:

— “Anh có hối hận không? Rút khỏi mọi thứ… vì em?”

Phong vuốt má cô, mắt trầm ổn:

— “Không. Vì cuối cùng... anh giữ được điều duy nhất khiến anh muốn sống.

— “Là em?”

— “Là... Người đàn bà từng chết, nhưng vẫn chọn sống lại – để yêu anh.