1
Mùa đông năm 2003, tôi vừa tròn bảy tuổi.
Ba tôi bỏ trốn, để lại một đống nợ nần, tất cả gánh nặng dồn hết lên vai tôi và mẹ.
Mẹ không hề do dự, trực tiếp đưa tôi đến bên nhân tình của ba.
Trước mắt tôi là một người phụ nữ trẻ, gương mặt tràn đầy sự sốt ruột, cau có. Tôi rụt rè nép vào sau lưng mẹ.
-Kiều Tố Mai-
Lúc ấy tôi không hề biết, cái tên này sẽ đi cùng tôi cả đời.
Gọi là nhân tình, thật ra bà cũng là một người đáng thương bị ba tôi lừa dối.
Ba tôi làm ăn buôn bán, đi khắp nơi, tự do qua lại giữa hai gia đình, đến khi xảy ra chuyện thì mọi thứ mới vỡ lở.
Mà mẹ tôi dường như cũng chẳng mấy quan tâm, từ khi tôi còn nhỏ mẹ tôi và ba vốn đã ai nấy chơi bời riêng.
Còn tôi, chỉ là một đứa trẻ sinh ra để họ đối phó với ông bà trong nhà.
Ai thật sự quan tâm tôi chứ?
Mẹ nặn ra một nụ cười gượng gạo:
“Em gái, bên cạnh tôi chẳng có ai chịu nuôi con bé này, tôi để lại cho cô ba trăm tệ, nhờ cô trông giúp một tháng, tôi sẽ quay về ngay.”
Mẹ vừa nói vừa xoa tay ngượng ngùng.
Kiều Tố Mai cau mày nhìn tôi:
“Tôi nói cho chị biết, tốt nhất phải mang tiền về đây cho tôi! Thêm một ngày thôi, tôi sẽ vứt nó ra bãi rác!”
Khi ấy, ba đã cuỗm mất tiền của bà rồi bỏ chạy, bà còn hy vọng mẹ tôi có thể mang tiền về.
Cho nên tôi chỉ như một con tin bị vứt lại chỗ này.
“Được rồi, được rồi, chị cứ yên tâm.” Mẹ tôi vừa dỗ vừa đẩy tôi sang, “Đi với dì Kiều đi nào, dì Kiều nấu ăn ngon lắm.”
“Con không muốn, con không muốn.” Tôi ôm chặt cái lõi bắp ngô trong tay, vô cớ hoảng hốt, “Mẹ, mẹ không cần con nữa sao?”
“Cái con bé này, sao hư thế!” Mẹ đánh vào m.ô.n.g tôi, tôi òa khóc nức nở.
“Thôi đủ rồi! Mẹ mày đi tìm cái thằng c.h.ế.t tiệt kia rồi! Cho tao không công, tao cũng chẳng muốn nuôi!” Kiều Tố Mai bĩu môi, xách cổ áo tôi lên.
Lúc đó tôi mới phát hiện, sau lưng bà còn có một cậu bé.
Gầy gò, nhỏ hơn tôi nửa cái đầu.
Cậu chống một chiếc nạng nhỏ.
Tôi tò mò nhìn cậu, đôi mắt đen láy của cậu cũng nhìn chằm chằm tôi.
“Nhớ kỹ, bố mày còn nợ tao một đống tiền đấy.” Kiều Tố Mai hừ một tiếng, giật lấy tiền từ tay mẹ tôi.
Thấy vậy, mẹ quay người bỏ đi ngay.
Từ đó về sau, bà hoàn toàn biến mất, không chút tin tức.
Tôi mất nhà.
Nhưng lại có một chỗ dừng chân tạm bợ.
Năm ấy, tôi bảy tuổi.
Kiều Tố Mai hai mươi bảy tuổi.
2
Một tháng trôi qua, nhưng Kiều Tố Mai thế nào cũng không liên lạc được với mẹ tôi.
Bà dẫn tôi đến trước cửa nhà tôi dò hỏi, mới biết mẹ đã bán nhà từ đêm nào, dọn đi mất rồi.
“Khốn kiếp, dám chơi tao à.” Kiều Tố Mai nhổ một bãi nước bọt, giận dữ quay sang nhìn tôi.
Hiển nhiên là, mẹ tôi cũng đã bỏ đi rồi.
Tôi nhỏ bé rụt rè ngẩng đầu nhìn bà.
“Con mẹ mày cũng chạy rồi! Cả nhà các người chẳng có ai ra hồn!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Bà tức giận túm lấy tôi, định đưa thẳng vào viện phúc lợi.
Viện phúc lợi địa phương năm 2003, điều kiện tồi tàn chẳng khác nào bỏ hoang.
Huống hồ tôi lại gầy gò, nhỏ bé, chắc chắn sẽ bị người ta bắt nạt.
Khi tận mắt thấy một bé gái ngây dại nhặt mẩu bánh mì rơi xuống đất rồi ra sức nhét vào miệng, Kiều Tố Mai cũng chấn động.
Bà làm xong thủ tục, lúc rời đi còn đứng ngoài song sắt nhìn tôi.
Còn tôi, đứa trẻ mờ mịt với thế giới xung quanh, chỉ dám run rẩy nhìn theo bóng lưng bà.
…
Cuối cùng, bà đưa mắt nhìn khắp cái viện phúc lợi đổ nát, vẫn không đành lòng.
“Thôi vậy đi theo tôi đi, ít nhất còn có người chăm sóc Tiểu Hạo, sau này lớn lên còn có tiền cưới vợ.”
Bà thở dài một hơi thật dài: “Sao số tôi lại khổ thế này.”
Tôi nghĩ, có lẽ bà đã động lòng thương hại tôi.
Từ đó trở đi, tôi và bà mới thực sự sống cùng nhau.
3
Mùa đông ở Đông Bắc đặc biệt dài.
Tôi theo Kiều Tố Mai sống, nhưng chẳng hề dễ chịu.
Bà đưa tôi đến ngôi trường tiểu học duy nhất trong trấn.
“Thật chẳng muốn cho mày đi học, tốn tiền. Nhưng không cho đi cũng không được, nhà nước bắt buộc.” Bà bĩu môi.
Dù vậy vẫn kéo thẳng cổ áo tôi: “Tan học về sớm mà nấu cơm cho em mày. Học hành không nên thân thì mau chóng lấy chồng đi.”
Em trai trong nhà bị bệnh ở chân, không làm được việc nặng, mọi việc nhà đều đổ lên đầu tôi.
Mỗi ngày tan học tôi đều phải chạy vội về nhóm lửa nấu cơm.
Chiếc nồi to trên bếp thậm chí có thể chứa vừa người tôi để tắm.
Còn Kiều Tố Mai thì đi làm thuê ở xưởng bên ngoài.
Xưởng đũa, một ngày phải nhặt lựa hàng vạn đôi đũa, bàn tay bị dằm đ.â.m chi chít.
Bà chỉ học hết cấp hai, rồi gặp ba tôi – một kẻ làm ăn buôn bán ở vùng này.
Bất chấp sự ngăn cản của gia đình, bà vì tình mà chạy theo đến thành phố xa lạ, đoạn tuyệt với người thân, cuối cùng lại bị lừa.
Những chuyện này, tôi nghe được từ hàng xóm khi họ chỉ trỏ, bàn tán sau lưng bà.
Một người đàn bà đơn thân, lại gánh hai đứa trẻ, cuộc sống càng thêm khốn khó.
Đông đến, trời tối rất sớm, Kiều Tố Mai thường mò mẫm trong bóng đêm mới về tới nhà.
“Cơm sao còn chưa xong! Mày muốn bỏ đói tao hả, đồ sao chổi!” Bà giận dữ mắng tôi.
Trong căn nhà cấp bốn ọp ẹp kêu kẽo kẹt, tôi phải ngày ngày đi nhặt củi để nhóm bếp.
Tôi lặng lẽ nhìn bà – người phụ nữ độc thân ấy ở xưởng đã chịu không ít ấm ức, về đến nhà liền trút hết lên người tôi.
Ban đầu, cơm tôi nấu thật sự chẳng thể nuốt nổi.
Toàn khê, cháy đen.
Kiều Tố Mai chỉ quát mắng dữ dằn:
“Đem mày về có ích gì! Ngay cả chút việc này cũng làm không xong!”
Tôi cúi gằm đầu, im lặng.
Trong lòng ngập tràn oán hận.
“Qua đây! Tao dạy cho. Lần sau dám đốt hỏng lương thực nữa, tao đánh c.h.ế.t mày!”
Bà túm tôi lại, rồi từ từ dạy cách nấu.
Khi đó, tôi vẫn còn ôm một niềm mong chờ xa vời:
Rằng mẹ sẽ quay lại đón tôi.
Như thế, tôi sẽ không cần nhóm bếp, nấu cơm, giặt giũ, làm việc nhà nữa.