1
Tôi lần này về nước để tham gia một cuộc thi múa cổ điển, cuộc thi quốc tế ba năm một lần, vòng chung kết tổ chức ở Thượng Hải.
Vừa bước xuống máy bay đã bị truyền thông bao vây.
Quản lý luống quống tay chân đối phó cánh nhà báo giúp tôi.
Một phóng viên tờ báo lá cải bỗng đưa micro lại gần, hỏi một câu kỳ quặc:
“Cô Ôn Lê, chúng tôi nghe nói người thừa kế nhà họ Tằng, Tằng Sơ, sắp đính hôn. Cô có biết chuyện này không?”
Tằng Sơ?
Tôi nghiêng đầu nghĩ một lát.
Hình như đã từng nghe thấy cái tên này, có lẽ là một người bạn cũ.
Tôi mỉm cười xã giao, đáp:
“Hình như có nghe qua, nhưng không quen. Dù sao cũng chúc anh ấy tân hôn vui vẻ.”
Mấy phóng viên khác đồng loạt kêu lên:
“Không quen sao? Trong giới đồn hai người từng là người yêu mà.”
À, cuối cùng tôi cũng nhớ ra, anh từng là vị hôn phu của tôi.
“Thật sự không quen.” Tôi nhấn mạnh lại:
“Lâu quá rồi, tôi không còn nhớ rõ nữa.”
2
Tôi không hề nói quá.
Tôi và Tằng Sơ là thanh mai trúc mã, lớn lên cùng nhau.
Hồi tiểu học, anh từng vì có bạn nam kéo tóc tôi mà kéo thằng nhóc đó ra sân trường đánh một trận.
Cũng từng để kịp xem buổi diễn đầu tiên của tôi mà đổi liền mấy chuyến bay, bay xuyên đêm về nước.
Vì tôi nói không thích anh liều mạng, anh từ bỏ cả quyền anh lẫn đua xe.
Mọi người quen biết đều nói anh yêu tôi đến quẫn trí, trong mắt ngoài tôi ra chẳng còn ai khác.
Tôi từng nghĩ chúng tôi sẽ cứ thế mà đính hôn, rồi kết hôn.
Nhưng ngay trước lễ tốt nghiệp, tôi vô tình thấy đoạn chat giữa anh và bạn thân:
Anh nhắn: 【Hình như tôi không còn cảm giác với Ôn Lê nữa.】
Người bạn gửi một icon nhướng mày:
【Cũng phải thôi, hai người quen nhau hơn hai mươi năm rồi…】
【Yêu nhau cũng năm năm rồi.】
【Đổi lại là ai mà chẳng chán?】
Một lúc sau, Tằng Sơ trả lời:
【Ôn Lê quá hoàn hảo, hoàn hảo đến mức như một bức tượng điêu khắc.】
【Cuộc đời cô ấy không chút sóng gió, khác hẳn Hồ Ương, bị điếc bẩm sinh mà vẫn kiên trì thi đỗ đại học.】
【Ở Hồ Ương, tôi lại thấy được nhiệt huyết của cuộc sống.】
3
Hồ Ương là nữ sinh tôi tài trợ.
Hoàn cảnh gia đình khó khăn, bẩm sinh khiếm thính và không nói được.
Tôi mua máy trợ thính, đưa cô ấy đi khám, tài trợ học phí đại học bốn năm.
Sợ cô ấy bị cô lập, tôi còn chủ động giới thiệu cô ấy với bạn bè mình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Lần đầu gặp, Tằng Sơ từng đùa:
“Hồ Ương, em ấy đúng là một cây dương sỉ mọc giữa sa mạc khô cằn.”
Thì ra cán cân trong lòng anh đã nghiêng từ lâu.
Khoảnh khắc đọc đoạn chat đó, tôi hoàn toàn sụp đổ.
Mười mấy năm thanh xuân tôi dốc lòng yêu một người,
Cuối cùng lại nhận về kết cục như thế này.
Tôi nhốt mình trong phòng hơn một tuần không ra ngoài.
Đến khi bạn thân tìm thấy, tôi đã không thể nói chuyện.
Cô ấy ép tôi đi gặp bác sĩ tâm lý.
Chẩn đoán cho thấy cảm xúc của tôi tiêu cực nghiêm trọng, cần can thiệp kịp thời, nếu không sẽ phát triển thành bệnh tâm lý nặng hơn.
Nhưng phương pháp điều trị này cũng có tác dụng phụ.
Sau đó tôi ra nước ngoài, dần quên đi tất cả những gì liên quan đến Tằng Sơ.
Những chuyện từng trải qua, ký ức từng có, dần biến thành ký hiệu, thành mã,
Đối với tôi chẳng còn chút ý nghĩa nào, trừ khi cố gắng ép buộc bản thân hồi tưởng.
Tôi thậm chí không nhớ nổi mình từng quen biết Tằng Sơ.
4
Quản lý của tôi là người đã ở bên tôi từ khi tôi sang nước ngoài học nâng cao.
Chị ấy đuổi đám phóng viên buôn chuyện kia đi, kéo tôi lên xe.
“Ôn Lê,” vừa lái xe, chị vừa quay sang nhìn tôi đầy lo lắng.
“Em không sao chứ? Đừng để tâm đến mấy lời của đám phóng viên lá cải đó.”
Tôi lắc đầu:
“Không đâu, em không bận tâm họ nói gì cả.”
Thật sự là vậy. Sau thời gian dài điều trị bằng thuốc, cảm xúc của tôi dường như đã bị mài mòn đi.
Tôi không còn dễ dàng vui mừng, đau đớn hay buồn bã vì bất kỳ điều gì nữa.
Giờ chỉ như đứng từ xa, lạnh lùng quan sát mọi chuyện xảy ra như một người ngoài.
Quản lý thở dài:
“Em nghĩ được như vậy cũng tốt… Chỉ không biết mấy tờ báo nhảm kia sẽ viết thế nào thôi.”
Quả nhiên.
Hôm sau, từ khóa #ÔnLê·TằngSơ,khôngquen# leo thẳng lên hot search.
Phần lớn bình luận đều nói con gái độc nhất của tập đoàn truyền thông là Ôn Lê miệng thì cứng, lòng thì mềm.
【Sao có thể không nhớ nổi vị hôn phu thanh mai trúc mã?】
【Chắc là bị đá rồi nên muốn giữ chút thể diện.】
【Dù là bạn trai cũ đi nữa, anh ta sắp kết hôn vẫn khiến người ta buồn mà.】
Tôi dửng dưng lướt qua những bình luận đó. Tình cờ nhìn thấy một câu—— 【Nghe nói đêm qua Tằng Sơ bay từ Luân Đôn về bằng chuyên cơ riêng.】
Chỉ là một dòng nhỏ nép trong góc. Chẳng mấy ai trả lời.
Tôi nhấn vào xem. Bên trong là một bức ảnh.
Một người đàn ông mặc áo khoác gió đen, vội vã bước ra khỏi khu vực sân bay. Đó chính là Tằng Sơ.
Người ta bảo tôi từng vì người này mà lột từng lớp da sống. Suýt chút nữa mất cả mạng.
Là thật sao? Tôi nhìn cánh tay mình, nơi ấy chi chít những vết sẹo sâu cạn đan xen, từng đường một.
Thật là khó tin, tôi cũng từng có lúc cảm xúc mãnh liệt đến thế.