Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Vài phút sau khi gửi tin nhắn, chị gái kia gửi lại một icon mặt nghi ngờ.
Đã nói dối một lần, thì phải dùng vô số lời nói dối khác để che đậy.
Ví dụ như bây giờ.
Vì Muội Muội, tôi liều luôn.

Tôi lao ngay vào phòng làm việc, sắp xếp lại cái gối ôm trên bàn học cho ngay ngắn, rồi canh góc thật chuẩn, *rắc* một cái – chụp lại hình cái gối ôm có in ảnh kẻ thù không đội trời chung của tôi.

“Chị ơi, đây là bạn trai em đó, ảnh ấy ngại xuất hiện nên không chịu chụp chung. Chị ơi, em thật sự không độc thân đâu, hu hu.”

Lần này, tin nhắn được trả lời rất nhanh.
“Woa, bạn trai em đẹp trai quá! Vậy nhé, mai 10 giờ sáng, quán cà phê mèo LOCA, không gặp không về.”

Chị gái tốt bụng còn gửi liền mấy tấm ảnh mới nhất của Muội Muội.
A a a!
Giữa tôi và Muội Muội giờ chỉ còn thiếu một anh bạn trai thôi!

Bạn trai hả?
Tôi ngồi phịch xuống ghế, nhìn cái gối ôm bên cạnh máy tính thật lâu, sau đó như thường lệ, đấm vào nó mấy cái, đến nỗi cái lỗ mũi in trên mặt tên kình địch bị tôi đấm móp cả vào.
……

Nửa tiếng sau.
Tôi mở khung chat của cái avatar đen sì đó, ngón tay cứ gõ rồi xóa, xóa rồi gõ, lặp đi lặp lại không biết bao nhiêu lần, cuối cùng cũng gửi đi một tin nhắn ngắn ngủi:

“Ở đây không?”

Lại chờ thêm nửa tiếng nữa, điện thoại rung.
Tôi lập tức mở ra.

“Nói đi.”

“……”
Chỉ hai chữ lạnh tanh, tôi đã tưởng tượng ra được cái gương mặt lạnh như băng của Tần Thư bên kia màn hình rồi.
Tôi bắt đầu do dự!

Chương này đã bị khóa
Mời bạn click vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện