Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mối ân oán giữa tôi và Tần Thư phải kể từ đợt huấn luyện quân sự năm nhất.
Huấn luyện quân sự ở Đại học Kinh Bắc đúng là địa ngục.
Mỗi ngày, vào đúng lúc nắng gắt nhất, đứng nghiêm là bài tập không thể thiếu.

Mồ hôi trên trán nhỏ giọt xuống cả hàng mi.
Tôi thở hắt ra, cảm giác như hồn lìa khỏi xác.
Đúng lúc ấy, cô bạn thân đứng đối diện ra hiệu cho tôi.
Tôi hiểu ngay.

Lúc ăn trưa, hai đứa đã bàn sẵn rồi.
“Sẵn sàng chưa?”
Cô bạn dùng ánh mắt hỏi tôi.

Tôi chớp mắt: “Luôn trong trạng thái sẵn sàng.”
“Được.”

Cả hai cùng nhìn về phía huấn luyện viên đang tuần tra phía trước bên trái.
Rồi đếm ngược.

Ba, hai, một...
“Ngất xỉu rồi!”

Ngay giây tiếp theo, tôi đổ gục xuống đất.
“Báo cáo huấn luyện viên, có người xỉu!” – Cô bạn nhanh chóng quỳ xuống đỡ tôi dậy.

Chuyện này làm riết thành quen, hồi cấp ba chúng tôi cũng từng phối hợp như thế.
Quả nhiên, huấn luyện viên chỉ liếc tôi một cái rồi cho phép bạn tôi đưa tôi đến phòng y tế.

Hihi.
Vài phút sau, hai đứa tôi đã ngồi dưới gốc cây râm mát, mỗi người một cây kem que, ăn sung sướng vô cùng.

“Miểu Miểu, mai đến lượt cậu xỉu đó nha.”

“……”
Không phản ứng?
Sao vậy, không vui hả?

Tôi quay sang, định nói: “Tớ làm tiếp cũng được, nhưng kem que thì tớ phải ăn hai cây.”
Ai ngờ, vừa quay đầu lại đã thấy phía sau chúng tôi là một nam sinh cũng mặc quân phục rằn ri.

Cậu ta có gương mặt lạnh lùng, đường nét rõ ràng, khóe môi cong lên thành một nụ cười nửa miệng, ánh mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào tôi.

Tôi khựng lại, đến khi cảm thấy tay lạnh toát – kem que tan chảy nhỏ giọt lên mu bàn tay – mới bừng tỉnh.
Lúc tôi hoàn hồn thì người đó đã đi xa rồi.

“Wow, Thiến Thiến, nam sinh kia đẹp trai quá trời luôn.”
Tôi: ???
Con nhỏ ngốc này, chúng ta bị phát hiện rồi!

“Mau lên, đừng ăn nữa, chạy thôi!”

Tôi giật lấy cây kem trên tay con bạn, quăng luôn vào thùng rác, rồi kéo nó chạy một mạch về phía phòng y tế – dáng vẻ vẫn phải diễn cho đạt.

“Thiến Thiến, chạy chậm thôi.”
“Chạy chậm là bị phạt đấy.”
“Không sao đâu, nam sinh kia vừa ngầu vừa đẹp trai, nhìn là biết không phải kiểu mách lẻo rồi. Cậu tin tớ đi.”
“……”

Hơ.
Đúng là không thể nhìn mặt mà bắt hình dong.
Tôi và con bạn còn chưa kịp tới phòng y tế thì đã bị huấn luyện viên chạy tới bắt quả tang tại trận.

Chương này đã bị khóa
Mời bạn click vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện