Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mơ mơ màng màng về đến nhà, tôi vừa định mở cửa thì điện thoại trong túi rung lên.
Chắc chắn là tên khốn đó lại mất kiên nhẫn, muốn trả Muội Muội về cho tôi.
Tôi lập tức mở điện thoại ra xem.

“Đem mấy thứ cậu chuẩn bị cho mèo mang qua đây, nhà tôi không có.”
“……”

May mà tôi còn kịp vịn vào tường, nếu không chắc ngất vì tức quá mất.
Tần Thư, đúng là đồ khốn. Không chuẩn bị gì mà dám vác mèo về nhà!
Hu hu.
Nghĩ đến cảnh Muội Muội đang ở nhà cậu ta, ngơ ngác không biết làm gì, tôi chẳng dám chậm trễ.

Gói ghém toàn bộ đồ dùng chuẩn bị cho Muội Muội rồi chạy thẳng đến nhà Tần Thư.
Chỗ con cưng của trời sống, ngoài việc đắt đỏ ra thì đúng là không chê vào đâu được.

Tôi vừa báo địa chỉ, bảo vệ đã lái hẳn xe điện đưa tôi vào tận dưới lầu.

Đứng trước cửa, tôi hít sâu một hơi.
Mèo vô tội.
Tôi không thể để cảm xúc của mình ảnh hưởng đến Muội Muội.
Tôi phải xây dựng hình tượng một người mẹ dịu dàng ấm áp cho con bé.

Tôi cứ nghĩ, mở cửa ra sẽ thấy cảnh Muội Muội ủ rũ cuộn mình trong góc, cúi gằm đầu đầy tủi thân.
Ai ngờ…
Muội Muội đang lim dim mắt, lắc lư cái đuôi nhỏ, nằm trên ghế sô-pha dưới ánh nắng rọi qua cửa sổ sát đất, hưởng thụ tắm nắng.

Hơ.
Ánh nắng tràn qua cửa sổ thủy tinh toàn cảnh ấy, đẹp đến mê mẩn.
Hu hu.
Muội Muội, con phải kiên cường lên, xa hoa dễ khiến mèo sa ngã.

“Đến rồi à.”
“……”

Không biết từ lúc nào, Tần Thư đã đứng sau lưng tôi. Tôi theo phản xạ quay người lại, nếu không phải vì đang xách cái ổ mèo, chắc hai người dính sát vào nhau rồi.

Khoảng cách gần đến mức, tôi có thể cảm nhận được cả hơi thở của hai đứa đang đan xen nhau.
A!
Tên hồ ly tinh này!
Mặt tôi đỏ bừng, lập tức lùi lại một bước.

“Đây là đồ dùng của Muội Muội.”
“Ừ.”
“Cậu định giữ Muội Muội ở đây mấy ngày?”
“Tôi đói rồi.”
“……”

Cách chuyển chủ đề này tôi không theo kịp thật sự.
Tần Thư nhướng mắt:
“Ăn no rồi, tôi mới có sức trả lời câu hỏi của cậu.”
Tôi: ???

……

Đứng trong gian bếp còn to hơn cả phòng khách nhà tôi, tôi lầm bầm chửi rủa rồi mở tủ lạnh của Tần Thư.
Gần như thô bạo lôi đồ ăn ra khỏi tủ.

Ai mà ngờ được có một ngày tôi lại đứng trong bếp nhà kẻ thù nấu cơm cho hắn.

Tôi rướn cổ nhìn ra, thấy Tần Thư đang ngồi trên sofa làm việc, bên chân là Muội Muội ngoan ngoãn cuộn tròn, bàn tay trắng trẻo của Tần Thư thỉnh thoảng còn vuốt ve đầu nó.

Một bức tranh cha hiền con ngoan đầy ấm áp.
Tôi suýt khóc vì ghen tị.

Cố ép mình thu lại ánh mắt đố kỵ, tôi nhìn mớ nguyên liệu trước mặt rồi sững sờ.
Tôi đâu có biết nấu ăn đâu?
Trình độ của tôi vẫn đang ở giai đoạn: đồ ăn xào ra là sống hay cháy thì tùy hên xui.

Kệ đi, nấu cho chó ăn mà.
Nghĩ vậy, tôi lại hăng hái hẳn.

Sơ chế xong hết nguyên liệu, tôi đổ dầu vào chảo.
Sau đó lập tức lùi ra xa, càng xa càng tốt.
Đây là kinh nghiệm đúc kết sau nhiều lần bị dầu bắn.

Chương này đã bị khóa
Mời bạn click vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện