“Cậu đang làm gì vậy?”
Giọng nói đột ngột vang lên khiến tôi giật mình, kết quả là… tay tôi vung lên, cái xẻng bay thẳng vào chảo!
“A!”
Trong chớp mắt, một bóng đen lao đến che trước mặt tôi.
Không hề có cảm giác bỏng rát gì trên da mặt.
Tần Thư đã kéo tôi vào lòng, bảo vệ tôi.
“……”
Tôi ngẩng đầu, trong mắt Tần Thư lúc này lóe lên thứ ánh sáng vụn vỡ mà tôi không hiểu được.
“Tô Thiến, đồ ngốc này.”
“……”
Hu hu.
Bị mắng rồi.
Tôi đẩy cậu ta ra, âm thầm khinh bỉ bản thân vì vừa rồi tim lại lỡ một nhịp.
Khi Tần Thư xoay người lại, tôi thấy chiếc áo sơ mi trắng của cậu ta toàn vết dầu vàng loang lổ.
“Cậu…” Tần Thư muốn nói lại thôi.
Tôi nhìn theo ánh mắt cậu ta, đỏ bừng cả tai — cái bếp… bị tôi “phá hoại” thê thảm thật rồi.
“Thôi, cậu ra phòng khách đi.”
Tôi nghe được sự ghét bỏ rõ ràng trong giọng điệu, liền chẳng khách sáo.
Hihi.
Muội Muội, mẹ đến đây~
Cuối cùng tôi cũng được ôm Muội Muội như mơ rồi.
……
Khi Tần Thư ra khỏi bếp, trên bàn đã bày xong ba món mặn một món canh.
“Tô Thiến, đi rửa tay, ăn cơm.”
“Đây~”
Đến lúc nhận ra, tôi mới sực nhớ mình vừa trả lời một cách tự nhiên thế nào.
Tay nghề nấu ăn của Tần Thư, ngoài dự đoán lại rất tốt.
Hơn nữa, cậu ta còn chuẩn bị cả phần cho Muội Muội.
Nhìn Muội Muội cuộn bên chân cậu ta, ngoan ngoãn ăn thức ăn thơm lừng, lòng tôi ngổn ngang trăm mối.
Bữa cơm này, ăn trong yên tĩnh, hiếm hoi có lúc tôi và Tần Thư hòa bình như thế.
Ăn xong, tôi chủ động đứng dậy muốn rửa bát.
Tần Thư đã đi trước một bước: “Để tôi.”
Hơ.
Hôm nay Tần Thư đúng là “phiên bản gia đình” rồi.
Trời dần tối, ngoài cửa sổ cũng mờ dần.
Nam nữ độc thân ở chung buổi tối thì cũng không tiện cho lắm.
Tôi ôm Muội Muội, vừa định mở miệng thì điện thoại rung lên — là tin nhắn của chị gái kia.
“Xin lỗi đã làm phiền, Muội Muội ở nhà các em quen chưa?”
“Rất ổn, Muội Muội ngoan và đáng yêu lắm ạ.”
“Vậy làm phiền em gửi giúp chị một tấm ảnh hai đứa với Muội Muội được không? Chị muốn xem thử.”
Chị ấy vẫn chưa yên tâm.
Tôi mím môi, nhìn sang Tần Thư.
“Chị ấy bảo chụp một tấm hình chúng ta với Muội Muội gửi qua.”
“Đương nhiên rồi.”
Vừa dứt lời, Tần Thư đã đặt laptop lên bàn trà, bế Muội Muội ngồi sát lại bên tôi.
Rõ ràng là chuyên nghiệp hơn tôi nhiều.
Tôi giơ điện thoại lên, áp mặt mình vào má Muội Muội, bấm chụp…
Đúng lúc ấy, cằm Tần Thư tựa lên đầu tôi.
Tư thế này… quá thân mật rồi.
Tôi định chụp lại, thì Tần Thư đã ngồi về chỗ cũ mất rồi.
Hết cách, tôi chỉ có thể gửi tấm ảnh “gia đình ba người” tràn đầy yêu thương ấy cho chị gái.
Vài giây sau.
Chị ấy gửi lại một sticker: “Tuyệt vời!”
Tôi thở phào nhẹ nhõm.
Trước đây, việc tôi làm mỗi ngày là vào vòng bạn bè của chị ấy xem Muội Muội.
Còn bây giờ, việc tôi làm mỗi ngày là đến nhà Tần Thư để xem Muội Muội.
Hơ.
Tôi hình như… đã nhận nuôi một sự cô đơn rồi thì phải.
……
Chương này đã bị khóa
Mời bạn click vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện