Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

19

Tối đó, trong nhà hàng.

Khi thấy người đi cùng tôi chính là boss, Tô Thịnh sững sờ.

Ban đầu anh còn bán tín bán nghi, nghĩ tôi cố tình nhờ ai đó đóng giả bạn trai để cắt đứt hy vọng của anh. Nhưng khi thấy đó là Tề Luật, tổng giám đốc của công ty, anh lập tức hiểu ra suy nghĩ ấy nực cười đến mức nào.

Ai có bản lĩnh nhờ được boss tới “đóng vai” chứ?

Tô Thịnh nuốt hết chua xót, đứng dậy bắt tay:

“Chào Tổng Giám Tề, không ngờ anh chính là bạn trai của Thiển Thiển.”

Trước Tề Luật, anh hoàn toàn tâm phục khẩu phục.

Trong bữa ăn, Tề Luật bất ngờ chủ động nâng ly:

“Trưởng nhóm Tô, cảm ơn cậu đã chăm sóc Thiển Thiển suốt thời gian qua.”

Tô Thịnh lúng túng, vội đáp:

Gai xương rồng

“Tổng giám đốc nói quá rồi. Thiển Thiển là đàn em của tôi, chăm sóc em ấy là chuyện nên làm.”

Uống thêm vài ly, men rượu làm không khí bớt căng. Tô Thịnh nhìn sang Tề Luật, thành thật nói:

“Tổng giám, Thiển Thiển là cô gái rất tốt, mong anh đối xử thật tốt với em ấy. Nói thật, tôi rất ghen tỵ với anh.”

Anh vốn là người thẳng thắn, nghĩ gì nói nấy, không giấu giếm.

Tề Luật chạm cốc, gương mặt nghiêm túc, từng chữ chắc nịch:

“Tôi đã thề với bản thân, nhất định sẽ khiến Thiển Thiển trở thành cô gái hạnh phúc nhất.”

Nghe vậy, Tô Thịnh nở nụ cười an lòng:

“Tổng giám, cạn ly!”

“Ừ.”

Hai người đàn ông, điều muốn nói đều gửi gắm trong chén rượu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Tô Thịnh nhìn ra, Tề Luật đối với tôi không phải chỉ là trò đùa. Ánh mắt anh đã nói lên tất cả.

Hai người cứ thế uống tiếp, có vẻ muốn phân thắng bại. Cuối cùng, Tề Luật là người ngã gục trước – tửu lượng của anh thật sự không tốt.

Còn Tô Thịnh thì vẫn tỉnh táo. Nhiều năm lăn lộn trong công ty, kỹ năng lớn nhất anh học được chính là… uống rượu.

Anh đỡ Tề Luật lên taxi. Trước khi đi, anh nhìn tôi, chân thành dặn dò:

“Thiển Thiển, chúc hai người hạnh phúc. Hãy trân trọng Tổng giám, tin vào mắt nhìn của tôi – anh ấy thật lòng với em.”

20

Trong taxi, boss đã say đến bất tỉnh, tôi để anh tựa vào ghế.

Chẳng bao lâu, anh bỗng ngả người sang phía tôi. Tôi thử đẩy ra, nhưng không được, đành để anh nằm trong lòng mình.

Cúi đầu nhìn gương mặt đẹp trai của anh, tôi nhớ lại lời Tô Thịnh khi nãy.

Anh ấy chắc cũng say rồi. Tôi với boss mới quen được một ngày, sao anh có thể thích tôi chứ?

Dù tôi không tệ, nhưng cũng đâu đến mức khiến boss vừa gặp đã yêu?

Đang ngẩn ngơ nhìn, bỗng nghe anh mơ hồ hỏi:

“Anh làm bạn trai thế này… có đạt không?”

Nghĩ đến tối qua anh cũng từng nói mớ, tôi đoán lần này cũng vậy – mai dậy chắc chắn anh sẽ chẳng nhớ gì.

Không hiểu vì sao, tôi cũng mơ màng đáp lại:

“Baby, tối nay anh làm bạn trai rất xuất sắc. Anh là tuyệt nhất!”

Lời vừa dứt, gương mặt anh – vốn nhăn nhó vì say – dần giãn ra.

Anh ngoan ngoãn gối đầu lên đùi tôi, nụ cười nhàn nhạt nơi khóe môi, như đang mơ một giấc mơ đẹp.

Lúc đó, lòng tôi dâng tràn biết ơn.

Những việc anh làm cho tôi tối nay, thật ra chẳng cần thiết. Thậm chí, ngay cả bạn trai thật cũng chưa chắc đã làm được như anh.

Tôi thầm hạ quyết tâm: sau này khi boss cần tôi đóng vai bạn gái, tôi sẽ hết lòng hết sức, làm người yêu “hoàn hảo”, xứng đáng với số tiền anh trả.