Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

23

Không biết chọn chỗ hẹn hò ở đâu, tôi liền cầu cứu “bách khoa toàn thư” trong nhà – mẹ.

“Mẹ, lát nữa con và A… à… và Luật đi hẹn hò, mẹ thấy nên đi đâu thì hợp?”

Mẹ tôi vừa nghe liền cười trêu:

“Hồi nãy còn bảo hẹn hò chẳng có gì thú vị cơ mà?”

Tôi cúi đầu làm nũng:

“Mẹ ~~~”

Thấy tôi xấu hổ, mẹ không trêu nữa, nghiêm túc cho lời khuyên:

“Đừng đi xem phim, ngồi trong rạp im phăng phắc, chẳng có tương tác gì. Với những cặp mới yêu như các con, thế không có lợi cho tình cảm.

Đi công viên trò chơi thì tốt hơn, nhiều trò chơi cần nam nữ phối hợp, dễ tạo cơ hội va chạm.

Gai xương rồng

Nhà ma cũng rất ổn, dù con có sợ hay không, nhất định phải giả vờ sợ, như thế mới có cớ nép vào người ta.

À, còn nữa, khi đi chơi, nên tạo cho con trai cảm giác con cần cậu ta. Có việc một mình làm được thì cũng cố gắng để hai người cùng làm. Ví dụ như chai nước suối, con có thể nhờ cậu ấy mở nắp cho.”

Mẹ nói một tràng, khiến tôi ngẩn ngơ. Hóa ra hẹn hò cũng có nhiều “chiến thuật” thế này sao?

Tôi tò mò hỏi:

“Mẹ, sao mẹ rành quá vậy?”

Mẹ cười:

“Ngày xưa mẹ cũng dùng mấy chiêu này theo đuổi ba con đó.”

Tôi há hốc:

“Ủa???”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Thì ra là mẹ theo đuổi ba. Đây là lần đầu tiên tôi nghe.

Mẹ tôi hồi trẻ vốn nổi tiếng là đại mỹ nhân trong vùng mười dặm tám làng. Nghĩ kỹ thì cũng đúng, nếu không phải mẹ chủ động, thì với tính cách mọt sách của ba, e là đã độc thân cả đời.

24

Vì buổi hẹn hò này, tôi đặc biệt ăn diện, mặc váy xinh xắn.

Khi gặp boss, tôi căng thẳng xoay một vòng trước mặt anh:

“Boss, em không làm anh mất mặt chứ?”

Anh khẽ nói:

“Rất đẹp.”

Bỏ lại câu ấy, anh liền bước nhanh về phía xe.

Tôi nhìn theo bóng lưng anh, không biết có phải ảo giác không… sao lại có cảm giác anh đang ngại ngùng?

Ngồi vào xe, tôi cố ý quan sát kỹ, quả nhiên thấy vành tai anh hơi đỏ.

Phát hiện mới mẻ này khiến tôi phấn khích như tìm ra lục địa mới.

“Em nhìn anh mãi làm gì thế?” Bị tôi nhìn chằm chằm, boss quay mặt ra cửa sổ, giọng nghe có vẻ bình tĩnh.

Tôi cười khúc khích, buột miệng không kịp nghĩ:

“Tất nhiên là vì boss đẹp trai chứ sao.”

Anh không quay sang, chỉ nhìn thẳng phía trước, nghiêm túc lái xe:

“Khụ, đi thôi.”

Chỉ là… đôi tai đỏ bừng càng lúc càng rõ.