Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

8

“Boss?”

“Boss, anh ổn chứ?”

Thấy anh không động đậy, tôi gọi thêm mấy tiếng nữa, nhưng anh vẫn chẳng có phản ứng gì. Đến lúc này thì tôi chắc chắn rồi – anh thật sự ngủ say như chết.

Hóa ra mấy cái động tác ban nãy chỉ là men rượu khiến anh phát điên thôi. Tôi đã nói mà, tự dưng đang yên đang lành, ông chủ mời tôi ngắm cơ bụng làm gì. Lần đầu gặp mặt, chúng tôi còn chưa tới cái mức “bạn gym khoe múi bụng” đâu nhé.

Tôi đứng dậy chuẩn bị đi ngủ, nhưng ánh mắt lại lỡ quét qua… nửa cơ bụng bị áo sơ mi che che hở hở kia.

Hay là… nhìn một cái?

Chỉ một cái thôi!

Dù sao anh cũng đang ngủ, trong phòng chỉ có hai chúng tôi. Trời biết, đất biết, tôi biết.

Gai xương rồng

Thế là tôi như một tên trộm, rón rén vén áo sơ mi của anh lên.

Cảnh xuân hiện ra trước mắt khiến tôi suýt chảy m.á.u mũi.

Quả nhiên là cơ bụng cực phẩm!

Không phải kiểu thô kệch, mà vừa vặn, màu da và đường nét đều đẹp đến mức hoàn hảo.

“A di đà Phật…”

Mười phút sau, sau khi ngắm đã đời, tôi mang theo cảm giác tội lỗi ngập tràn, lặng lẽ kéo áo anh lại như cũ.

9

Đêm đó, tôi ngủ cực kỳ ngon. Trong mơ, tôi còn mơ thấy mình ôm cơ bụng của boss mà ngủ.

“Thiển Thiển, mau dậy ăn sáng đi, sắp muộn làm rồi đó.”

Trong cơn mơ màng, nghe tiếng mẹ gọi, tôi mở mắt, mới biết đã gần tám giờ. Công ty tám rưỡi làm, nhà cách công ty hai mươi phút xe.

“Biết rồi ạ.” – Tôi đáp lại mà không vội, vươn vai định vận động một chút.

Ai ngờ tay vừa dang ra đã chạm phải… một cơ thể khác.

Tôi ngẩn ra, xoay đầu nhìn – trời đất ơi, tôi đang nằm trên giường, cạnh mình chính là ông chủ đẹp trai!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Lúc này, anh đang thản nhiên nhìn tôi.

Mắt chạm mắt.

Tôi đơ mất mấy giây.

Sau đó, ngượng ngùng gãi đầu, buột miệng bịa bừa:

“Boss, nói ra thì chắc anh không tin, tôi bị mộng du kèm quen giường, tối qua chắc lỡ leo nhầm giường anh, anh đừng hiểu lầm nhé.”

Anh lạnh nhạt đáp:

“Ừ.”

Rồi dứt khoát xuống giường.

Thấy quần áo anh vẫn chỉnh tề, tôi mới thở phào – may quá, lúc mộng du tôi không “ra tay” với anh.

10

Xuống phòng khách, boss đã rửa mặt xong, ngồi ăn sáng cùng ba mẹ tôi.

Vừa ngồi xuống, tôi đã nghe mẹ quan tâm hỏi anh:

“Tiểu Tề, tối qua ngủ có quen không? Con gái dì có bệnh mộng du, không biết nó có làm phiền cháu không?”

Boss đúng lúc ngẩng đầu nhìn tôi, tôi chột dạ cúi gằm xuống, né ánh mắt đó.

Chỉ nghe anh bình thản trả lời:

“Dì yên tâm, cháu ngủ rất ngon, Thiển Thiển chăm sóc cháu rất chu đáo.”

Mẹ tôi lập tức cười tươi:

“Thế thì tốt, sau này khi cháu cưới Thiển Thiển, chuyện nó bị mộng du cũng phải nhờ cháu bao dung nhiều hơn.”

Nghe xong câu này, tôi suýt phun thẳng ngụm cháo.

Trời đất ạ, mẹ tôi lo tôi ế tới mức nào thế?