Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Nói thì cũng phải, năm nay tôi 26 rồi, thêm hai năm nữa là sang đầu ba. Mỗi lần đi họp mặt họ hàng hay gặp bạn bè của mẹ, chủ đề luôn xoay quanh chuyện của tôi, bà sốt ruột cũng dễ hiểu thôi.

Hơn nữa, trong mắt mẹ, tôi vốn là kiểu con gái “không lo ế”: ngoại hình khá, tốt nghiệp 211, hiện là nhân viên văn phòng trong công ty niêm yết. Thế mà đến tuổi này rồi, tôi chưa từng có mảnh tình vắt vai.

Có thời gian, mẹ còn nghi ngờ tôi… có vấn đề về xu hướng tính dục.

Cho nên, khi tôi đột nhiên “tung” ra một anh bạn trai, mẹ mừng như trúng số, dậy từ sáng sớm dọn dẹp nhà cửa sạch bong loáng.

Tôi rất muốn nói cho mẹ biết sự thật, nhưng nhìn vẻ mặt rạng rỡ hạnh phúc kia, cuối cùng lại chẳng nỡ mở miệng.

11

Tôi đi làm bằng xe của boss.

Trong xe, anh chăm chú lái, gương mặt không quá lạnh lùng nhưng luôn toát ra cảm giác xa cách, kiểu khiến người khác chẳng dám lại gần.

Tôi len lén nhìn anh, trong lòng ngập ngừng. Tôi muốn giải thích mọi chuyện rõ ràng, dù sao hôm qua tôi chỉ thuận miệng bịa chuyện với mẹ, ai ngờ anh lại chính là con trai bạn bà.

Gai xương rồng

“Cái đó… boss, tôi…” – Tôi còn đang lắp ba lắp bắp, thì anh bất ngờ mở miệng:

“Giang Thiển Thiển, em làm bạn gái anh đi.”

“???”

Tôi hoàn toàn ngây người, đầu óc như lò vi sóng chập điện.

Cái gì cơ? Mới gặp nhau ngày thứ hai, boss đã bảo tôi làm bạn gái anh?

So với phản ứng “quá lố” của tôi, boss lại vô cùng bình tĩnh, chậm rãi nói:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

“Em nói với dì rằng anh là bạn trai em, chẳng phải vì bị ép đi xem mắt nhiều lần quá mệt mỏi sao?”

Tôi gật đầu như gà mổ thóc: “Ừm ừm.”

Không hổ là boss, hiểu chuyện thật! Tôi còn đang đau đầu nghĩ phải giải thích thế nào cơ mà.

Anh tiếp tục:

“Thật ra anh cũng giống em. Mẹ anh cũng luôn thúc đi xem mắt.”

Nghe đến đây, tôi coi như hiểu rồi, thử dò hỏi:

“Ý boss là… chúng ta giả làm người yêu, cùng nhau ứng phó với bố mẹ?”

Anh cho tôi một cái gật đầu khẳng định, rồi trầm giọng hỏi:

“Em thấy thế nào?”

Bị đôi mắt đen thẫm kia khóa chặt, tim tôi bỗng nhảy loạn, cứ như sắp dấn thân vào cái hố nào đấy. Tôi vốn định từ chối, cảm thấy việc này chẳng đáng tin…

Ai ngờ boss đưa ra lý do khiến tôi không thể không gật đầu.

“Tất nhiên, để em giả làm bạn gái anh không phải vô điều kiện. Tôi sẽ trả lương cho em. Cứ coi như một công việc part-time. Mỗi tháng một trăm nghìn tệ, em cân nhắc xem.”

“Boss, em đồng ý!” – Tôi giơ tay ngay lập tức.