Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

12

Ai mà không đồng ý chứ! Tiền lương này cao gấp mấy lần lương chính của tôi còn gì!

Không biết có phải ảo giác không, lúc tôi gật đầu, hình như boss thoáng cười một chút.

“Boss, vậy… công việc cụ thể của em là gì?” – Tôi dè dặt hỏi, cảm giác lương cao thế này chắc chắn không dễ nuốt.

Boss thản nhiên đáp:

“Công việc của em chính là làm tròn vai trò bạn gái.”

Tôi: “……”

Đúng là phong cách “nói nhảm” của tư bản!

Thấy tôi không hiểu, anh mới giải thích:

“Tức là khi nào anh cần bạn gái đi cùng thì em phải có mặt, phối hợp diễn cho trọn. Dĩ nhiên, anh sẽ không bắt em làm việc gì trái pháp luật hay đạo đức.”

Nghe thế, quả tim tôi mới hạ xuống một chút. Có lẽ sợ tôi tưởng anh đang đùa, boss còn chỉ vào tập tài liệu trong xe:

“Đây là hợp đồng tanhôi đã chuẩn bị sẵn, em xem qua, nếu không có vấn đề thì ký đi.”

Quả nhiên là nhà tư bản, ý thức pháp luật số một, chuẩn bị chu đáo như thể sớm có kế hoạch rồi.

Tôi cầm hợp đồng, đọc kỹ từng dòng, thấy không có bẫy gì, liền ký tên.

Từ hôm nay, tôi chính thức trở thành… bạn gái boss.

Bạn gái có lương, đàng hoàng hẳn hoi!

13

Gai xương rồng

Ký xong hợp đồng, boss đưa điện thoại cho tôi:

“Thêm WeChat của anh để tiện liên lạc.”

“Vâng, boss.” – Tôi ngoan ngoãn như nhân viên trung thành.

Trước đây, anh là boss của công ty, lương tôi đâu phải anh quản. Nhưng ký hợp đồng rồi, anh nghiễm nhiên trở thành “ông chủ riêng” của tôi.

Tôi add WeChat, nhưng khi lưu tên thì hơi do dự, ngẩng đầu nhìn anh:

“Boss, tên anh là gì nhỉ?”

Tôi chỉ biết anh họ Tề, chứ chưa từng nghe qua tên đầy đủ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Tề Luật.

“Ơ?” – Tôi hơi sững lại.

Đôi mắt anh lóe lên một tia sáng khó đoán, rồi chậm rãi hỏi:

“Sao thế, nghe quen lắm à?”

Tôi lắc đầu: “Không, tôi chỉ đang nghĩ chữ ‘Luật’ là ‘luật’ nào thôi.”

Sắc mặt anh tối xuống, giọng trầm hẳn:

“Là ‘Luật’ trong ‘pháp luật’.”

Nghe ra có chút không hài lòng.

Tôi vừa định dùng tên thật để lưu, thì boss lại nhẹ giọng nhắc:

“Tốt nhất em nên dùng một cái tên thân mật hơn, cả cách gọi hằng ngày nữa. Dù sao bây giờ em là bạn gái anh, lỡ để bố mẹ nhìn thấy, họ sẽ nghi ngờ.”

Tôi lập tức gật đầu đồng tình:

“Boss đúng là chu đáo.”

Rồi tôi ngẫm nghĩ một lúc, cố nhớ xem mấy đôi trẻ bây giờ thường gọi nhau thế nào, liền quay sang hỏi:

“Boss, anh thấy em gọi anh là ‘bé cưng’ thì được, hay gọi thẳng là ‘ông xã’?”

Gần đây tôi xem nhiều phim thần tượng, mấy cặp yêu nhau đều xưng hô như vậy.

Đang lái xe, boss nghe vậy thì khựng lại, có vẻ bị tôi dọa. Mãi sau anh mới lạnh nhạt đáp:

“Tùy em.”

Giọng vẫn điềm tĩnh, chuẩn phong thái tổng tài cao lãnh.

Tôi lưu WeChat, ngẩng đầu nhìn anh:

“Vậy sau này, khi cần diễn trước mặt người nhà, em sẽ gọi anh là bé cưng nhé.”

“Ừ.”

Thấy boss bình thản như thế, tôi cũng yên tâm hơn. Cứ tưởng anh sẽ thấy buồn nôn hoặc lúng túng, ai ngờ lại thản nhiên.

Với tôi, đây chỉ là một công việc. Gọi anh là bé cưng, hay thậm chí gọi là… “ba” cũng được, chỉ cần chần chừ một giây thôi là tôi coi thường luôn mức lương mười vạn này!

WeChat vừa add xong, tiền lương mười vạn tháng đầu đã chuyển khoản đến tài khoản của tôi.