Đối với câu trả lời của ta, Định Quốc Hầu vô cùng hài lòng.
Ngài ấy nắm trong tay binh quyền, Hoàng thượng rất kiêng kị.
Định Quốc Hầu nhìn gương mặt này của ta, lớn tiếng cười:
"Tốt lắm, diệu lắm, trời cao thương xót ta, ban ngươi cho ta."
Ta là người được Định Quốc Hầu cứu ra khỏi đám người tị nạn.
Ngài ấy đã chôn cất phụ mẫu và huynh trưởng ta, nhận ta làm nghĩa nữ, rồi nói với bên ngoài rằng ta là đích nữ của Hầu phu nhân, chỉ là nhiều năm trước thể chất yếu ớt nên về quê tĩnh dưỡng.
Ta quỳ lạy dưới đất:
"Là con phải cảm ơn phụ thân, đã ban cho con một cuộc sống mới."
"Tốt, mười năm ta sắp đặt, chỉ chờ có ngày này."
Trong buổi tiệc Xuân, Thái tử lần đầu tiên nhìn thấy ta.
Ngài nhìn chằm chằm vào ta rất lâu, mới từ từ hỏi:
"Ngươi có quen đích nữ Bá tước phủ Chân Ngọc Đình không?"
Ta lắc đầu, vẻ mặt nghi hoặc nhìn ngài.
"Hai người trông giống nhau thật, nhưng giữa mày nàng ấy có một vết bớt, vừa khéo tạo thành đóa hoa sen, lại càng thêm phần duyên dáng."
Ta có chút ngượng ngùng nói:
"Thiếp vừa về kinh thành không lâu. Vị tỷ tỷ đó hôm nay không đến sao?"
Thái tử lắc đầu, có chút thất vọng:
💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
"Nàng ấy tránh hiềm nghi, không muốn gặp ta."
Ta cười:
"Công tử tuấn tú như vậy, ngay cả nữ nhân cũng khó sánh bằng, sao lại có người không muốn gặp khuôn mặt này chứ? Thật sự là không biết trân trọng."
Sau ngày đó, Thái tử đã ghi nhớ ta.
Đích nữ của Định Quốc Hầu, người có dung mạo rất giống Chân Ngọc Đình - Cố Hàn Ngọc.
Ngay từ ngày đầu tiên ta đến Định Quốc Hầu phủ ta đã biết.
Ta được chọn, là vì có khuôn mặt giống Chân Ngọc Đình, vị tiểu thư Bá tước phủ từ nhỏ đã khiến Thái tử phải theo sau hỏi han, quan tâm.
Định Quốc Hầu không hề giấu diếm mục đích cứu ta, ta cũng không giấu diếm việc ta biết mục đích của ngài.
Chúng ta vẫn luôn giả tạo xưng hô cha con, chẳng qua chỉ là diễn kịch cho người ngoài xem mà thôi.
Ngài bảo đảm cho ta cuộc sống sung túc, ta giúp ngài hoàn thành đại nghiệp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Định Quốc Hầu đã mua chuộc người, động tay vào thuốc mà Chân Ngọc Đình uống mỗi ngày, khiến nàng ta bị tiêu chảy hai ba ngày, bất đắc dĩ vắng mặt trong buổi tiệc Xuân.
Thái tử si tình chỉ nghĩ giai nhân đang tránh mặt mình.
Nhà nào có cô nương mà chẳng tránh ngài, đi lại gần sẽ bị đồn đại khắp nơi, chỉ cần sơ suất một chút thôi là cả gia đình cũng bị liên lụy.
Nhưng ta thì không, ta đâu biết ngài là Thái tử, ta chỉ coi ngài là một công tử nhà giàu mà thôi.
"Món gà hầm hạt dẻ này do ngự trù trong cung làm, nàng nếm thử đi." Thái tử ân cần gắp một miếng thịt gà và một hạt dẻ.
Ta cười nhạt:
"Đa tạ công tử có lòng, nhưng thiếp lại thích món gà hầm hạt dẻ không có hạt dẻ hơn."
Thái tử sững người, thử thăm dò gắp thêm một con tôm rim dầu:
"Món này dầu mà không ngấy."
Ta không từ chối, sau khi ăn xong một con tôm một cách duyên dáng mới nói:
"Mùi vị thì ngon thật, nhưng thiếp lại cảm thấy tôm tươi phải hấp hoặc luộc mới giữ được hương vị nguyên bản."
Thái tử không còn che giấu sự kinh ngạc và vui mừng trên khuôn mặt.
"Ngươi và nàng ấy ngay cả thói quen ăn uống cũng giống nhau."
Đương nhiên là giống nhau rồi, đây là tin tức mà Định Quốc Hầu đã phải bỏ ra một khoản tiền lớn mới mua chuộc được.
Ta hiểu thói quen sinh hoạt của nàng ta còn hơn cả bản thân mình.
"Thật sao, vậy thì quả là có duyên với vị tỷ tỷ đó rồi."
Ta nói với vẻ mặt vui mừng.
Xét về diễn xuất, đến ta cũng phải bái phục chính mình, dù sao ngày nào cũng diễn, muốn không luyện tốt cũng khó.
Sau bữa tiệc mùa xuân, người người đều biết đích nữ của Định Quốc Hầu phủ có tám phần tương tự với Chân Ngọc Đình, cùng Thái tử trò chuyện thập phần hợp ý.
Đầu đường cuối ngõ đều cười ta bị Thái tử coi là phiên bản nghe lời và hiền hậu của Chân Ngọc Đình.
Định Quốc Hầu vì việc này mà phạt ta cấm túc, làm mất mặt Định Quốc Hầu phủ.
Thái tử trong lòng cảm thấy có lỗi, mua chuộc quản sự của Hầu phủ, nhờ người đưa cho ta một đôi hoa tai ngọc lan.
Tại thọ yến của Anh Quốc Công lão phu nhân, các tiểu thư thế gia đều đeo vàng bạc để thể hiện thân phận, duy chỉ có ta mang đôi hoa tai ngọc đó.
Đó là lần đầu ta gặp Chân Ngọc Đình, trong mắt nàng ấy tràn đầy sự lạnh lùng.
"Đây là Thái tử tặng sao? Ta yêu hoa ngọc lan nhất, chàng ta đặc biệt sai người làm một đôi, đáng tiếc ta lại không thích."
Nàng ấy thản nhiên nói xong câu này với âm lượng mà tất cả mọi người đều có thể nghe thấy, rồi không thèm liếc mắt một cái mà bỏ đi.