Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Lần này, việc ta là kẻ thay thế của Chân Ngọc Đình dường như đã được xác nhận.
Những ngày đó, các phu nhân và tiểu thư sau khi trà dư tửu hậu, đều cười nhạo ta là Đông Thi bắt chước, người ngốc nằm mơ.
Định Quốc Hầu và ta ngồi trong sân uống trà, nghe quản gia báo cáo chuyện này đang lan truyền ồn ào đến mức nào.
"Trong rừng thả thêm một ít hươu, đã đến lúc săn b.ắ.n rồi."
Định Quốc Hầu ra lệnh.
Hằng năm vào ngày lập hạ, các võ quan đều mang gia quyến đến bãi săn.
Khi các tiểu thư nhà khác ngồi dưới lều uống trà thưởng cảnh, ta cưỡi ngựa cầm cung cùng các công tử thế gia đuổi thỏ đuổi hươu.
"Nàng ấy thích yên tĩnh, bình thường hay đọc sách vẽ tranh." Thái tử cưỡi trên con ngựa Hãn Huyết của mình nói.
Ta khẽ mỉm cười, "Ta được nuôi ở dưới quê, thích trời đất bao la, không giống các tiểu thư thế gia khác được nâng niu trân quý."
Thái tử hơi sững lại, "Những lời đồn thổi kia nàng không cần để trong lòng."
Ta không nói thêm, siết chặt dây cương kéo căng cung tên nhắm vào con hươu đó, một mũi tên trúng đích.
Ngày đó Thái tử nhìn bóng lưng ta, rất lâu.
Lần thứ hai ta gặp Chân Ngọc Đình, là ở buổi thơ hội của Bá Dương phu nhân, tỷ tỷ của Hoàng hậu.
Đây là lần đầu tiên ta tham gia thơ hội, đã phá vỡ kỷ lục bất bại mà Chân Ngọc Đình luôn giữ, trở thành người đứng đầu.
Bá Dương phu nhân khen ngợi ta văn võ song toàn, là nhân vật đứng đầu trong số các tiểu thư quý tộc cùng tuổi.
"Nhưng y phục lại có vẻ giản dị quá, không giống đích nữ Hầu phủ."
Ta cười nói:
"Thứ quý giá nhất không gì sánh bằng ân sủng của Hoàng thượng và Thái tử, Thái tử thương thiếp từ nhỏ ốm yếu nên đã ban đôi hoa tai ngọc lan này để cầu phúc, thiếp đương nhiên phải trân trọng. Chỉ là hoa ngọc lan tao nhã, nên y phục đơn giản sẽ hợp hơn."
Bá Dương phu nhân đương nhiên cũng nghe nói về lai lịch của đôi hoa tai này, cười nói:
"Rất tốt, đơn giản thuần khiết, rất hợp với ngươi. Người đâu, đi lấy trâm cài hoa ngọc trâm của ta."
Bá Dương phu nhân gọi ta đến trước mặt nàng, cài trâm lên tóc ta, chiếc trâm này ngọc trắng tinh xảo, ngọc xanh thuần khiết, kết hợp với ngọc tím như một làn khói nhẹ, lại điểm thêm vài lá vàng để thể hiện sự cao quý.
"Đây là Thái hậu ban cho ta, trên đời chỉ có một chiếc, hôm nay nhìn thấy lại rất hợp với đôi hoa tai của ngươi, vậy tặng cho ngươi."
Khi thơ hội tan, đi ngang qua Chân Ngọc Đình, ta khẽ nói:
"Hoa ngọc lan không chỉ cao khiết, mà còn có thể đón phúc."
Trên đời này có một loại người, so với việc nhanh chóng có được con mồi, họ lại thích thú hơn với quá trình nhìn con mồi sa bẫy.
Chân Ngọc Đình chính là như vậy.
Dù nàng ta tự cho mình là thanh cao, cũng sẽ không thờ ơ trước vị trí Thái tử phi.
Nhưng nàng ta thích hơn việc Thái tử khiến nàng ta trở thành trung tâm của mọi chủ đề bàn luận, là đối tượng mà mọi người ngưỡng mộ.
Thái tử si tình với Chân Ngọc Đình cảm động trời đất, mùa hạ ngài sai người mang đến băng đã được cất giữ, mùa đông ngài mang đến lò sưởi tay được tiến cống.
Những món quà đó Chân Ngọc Đình đều nhận, nhưng luôn đối xử với Thái tử một cách khách sáo và xa cách, như thể đang tránh hiềm nghi.
Nếu không có sự xuất hiện của ta, Thái tử có lẽ sẽ vì không có được mà càng thấy quý giá, và sẽ mãi mãi làm kẻ si tình.
Nhưng ta đã xuất hiện, ta giống nàng ta hơn, là Chân Ngọc Đình biết giấu đi ham muốn và toan tính.
Ta hiểu cách làm cho những người có quyền lực trong hoàng cung hài lòng, ví dụ như Bá Dương phu nhân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Mặc kệ người khác bàn tán về ta thế nào, chỉ cần nàng ta cảm thấy ta cúi đầu trước hoàng quyền, thuận theo phục tùng Thái tử, lấy ân sủng của Thái tử làm vinh dự, vậy là đủ rồi.
Điều ngu ngốc nhất của Chân Ngọc Đình là, dù nàng ta có thể giữ lấy tâm hồn của Thái tử, nhưng lại đang giáng một cái tát vào mặt những người trong hoàng tộc.
Sau ngày đó, có Bá Dương phu nhân chống lưng, không ai dám buông lời thị phi nữa.
Còn ta, trở thành người được các buổi tiệc trong kinh thành tranh nhau mời đến.
Dù là đánh mã cầu hay ném cung, hay thi phú cắm hoa, ta đều có thể hoàn thành một cách hoàn hảo.
Ngày qua ngày trôi đi, không đổi là ân sủng hoàng gia mà ta đã củng cố vững chắc - đôi hoa tai ngọc lan và chiếc trâm hoa ngọc trâm.
Ta đã đeo chúng từ mùa hạ cho đến lập thu - ngày các nữ quyến của thế gia công thần vào cung thỉnh an Hoàng hậu.
Hoàng hậu nhìn trang phục của ta, cười nói:
"Hàn Ngọc trông thanh khiết, nhưng cũng nên may một vài bộ y phục lộng lẫy để tôn lên khí chất quý phái của Hầu phủ."
Ta cúi người bái lạy, cung kính nói:
"Cha thiếp thường nói tiền tài là vật ngoài thân, tham lam vô ích, dạy chúng con so với quý giá càng nên hiểu rõ sự phù hợp.
Hầu phủ có được tất cả đều nhờ hồng ân của Hoàng thượng, hàng ngày đều ghi nhớ không dám vượt qua."
Hoàng hậu rất hài lòng:
"Quả nhiên đúng như lời tỷ tỷ ta nói, thật hiểu chuyện."
Khi rời cung, ngài ban cho ta một xe trang sức, rồi sai ma ma phụ trách truyền lời cho ta:
"Cô nương bây giờ đang ở độ tuổi như hoa, nên ăn mặc cho đáng yêu một chút."
Chân Ngọc Đình đương nhiên cũng đến, chỉ là theo vị trí của gia tộc, ta ngồi trên nàng ta.
Hoàng hậu sức lực có hạn, cùng một khuôn mặt thì sẽ không còn muốn dành thời gian để nhìn lần thứ hai nữa.
Thu đến, Bá Dương phu nhân tại nhà mở tiệc mời các quý tộc thưởng thức cua, ngắm cúc và làm thơ.
Lần này Thái tử cũng có mặt. Lần trước bị ta chiếm hết hào quang, lần này Chân Ngọc Đình đổi sang vẽ tranh.
Bức tranh hoa cúc được nàng ấy vẽ vô cùng tao nhã. Thái tử tán thưởng:
"Tranh của Ngọc Đình cô nương có thể so bì với cả những bậc thầy về tranh."
Chân Ngọc Đình một mặt khách khí cảm ơn Thái tử, một mặt cao ngạo nhìn về phía ta, như thể muốn nói:
💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
"Nhìn xem, ta chỉ cần động ngón tay, Thái tử đã đến rồi."
Theo ánh mắt của nàng ấy, Thái tử cũng nhìn về phía ta.
Lần này, ta không đeo đôi hoa tai ngọc lan chàng tặng, mà thay vào đó là bộ trang sức và y phục của Hoàng hậu ban tặng.
Vẻ mặt của Thái tử lập tức có chút buồn bã, bởi ngài cũng biết ta rất trân trọng đôi hoa tai kia.
"Hàn Ngọc cô nương, nàng có biết vẽ tranh không? Nghe dì nói văn chương của nàng rất tốt."
Thái tử cuối cùng cũng không nhịn được hỏi.
Ta ngẩng đầu mỉm cười:
"Không biết, trước mặt Ngọc Đình tỷ tỷ, thiếp chỉ là múa rìu qua mắt thợ."
Chân Ngọc Đình vô cùng hài lòng, khi khách tan, nàng ta ngẩng cao đầu bước lên xe ngựa, suýt chút nữa thì bước hụt.