Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Nàng Chân gia lại nhiều ngày không để ý đến ta, đôi khi ta cũng buồn bực, nhưng nghĩ lại, tại sao người ta nhất định phải ngưỡng mộ ta, chỉ vì ta là Thái tử sao?
Ngay lúc ta đang buồn bã, ngước mắt lên thấy một nữ tử mặc y phục màu xanh nước biển.
Nàng và nàng Chân gia thật giống, nhưng trông thân thiết hơn nàng Chân gia một chút.
Nàng xưng hô ta là "công tử", nàng cười lên thật đẹp, ta liền trút hết nỗi thất vọng lên người nàng, nhiệt tình gắp thức ăn cho nàng.
Nhưng ta đã quên thân phận của mình, khiến nàng nhanh chóng trở thành đối tượng bàn tán của mọi người.
Ta nghĩ ít nhất cũng nên xin lỗi, bèn sai người gửi một đôi hoa tai đến. Ngày ta gặp nàng, hoa ngọc lan nở rộ, đẹp vô cùng.
Ai ngờ Chân Ngọc Đình lại công khai làm nàng xấu hổ, nói thẳng đôi hoa tai đó là ta làm cho nàng ấy.
Ta muốn giải thích gì đó, nhưng nàng lại cưỡi ngựa phóng khoáng nói:
"Ta không giống các tiểu thư thế gia khác được nâng niu trân quý."
Nàng một mũi tên b.ắ.n trúng con hươu rừng, cưỡi ngựa chạy tới, ta nhìn bóng lưng của nàng.
Ta chưa bao giờ thấy một nữ tử nào đầy sức sống, tươi tắn như vậy.
Di mẫu ta đã gặp nàng vài lần, không ngừng khen nàng biết đại cục, không giả tạo.
Mẫu hậu sau khi gặp cũng thường khen nàng hiểu chuyện, sống trong sạch.
Thế là, tiệc ngắm hoa cúc ở nhà dì, ta đã đến.
Vốn muốn được chiêm ngưỡng tài làm thơ của nàng, không ngờ nàng lại ngồi lặng lẽ trong góc, cũng không đeo đôi hoa tai ta tặng.
Ta suy nghĩ rất lâu, lẽ nào là vì ta đã khen tranh của Chân Ngọc Đình?
Ta đúng là thích Chân Ngọc Đình, thích từ khi còn nhỏ.
Nàng ấy xinh đẹp, lại rất có tài văn chương. Nhưng nàng ấy luôn lạnh nhạt với ta, tình cảm những năm này cũng đã hao mòn không còn bao nhiêu.
Nhưng ta vẫn không từ bỏ, bởi vì so với những người khác, ít nhất ta nguyện ý để nàng làm Thái tử phi.
Mùa thu, ta có được một bức tranh, trực giác mách bảo ta có lẽ liên quan đến Cố Hàn Ngọc.
Quả nhiên, là do Cố Hàn Ngọc vẽ.
Trong thư phòng của Định Quốc Hầu treo đầy tranh của nàng, ta nhìn những bức tranh này, tưởng tượng dáng vẻ một mình dưỡng bệnh của nàng, trong lòng lại có chút không đành.
Cố Hàn Ngọc quả thực biết chừng mực, biết đại cục, nàng đã nhường phần thưởng cho Chân Ngọc Đình, điều này khiến ta vô cùng bực mình.
Nàng vốn dĩ không cần phải ủy khuất bản thân như vậy.
Nhưng vì Chân Ngọc Đình mang danh là "người mà Thái tử ái mộ", nàng chỉ có thể chọn nhường nhịn.
Ta sai người gửi đến chiếc vòng ngọc bạch ngọc mà nội tổ gia để lại cho ta, ta muốn cho nàng biết nàng không cần phải nhường nhịn, nàng có thể có được những thứ này.
Chân Ngọc Đình một cách lạ lùng lại chủ động hẹn gặp ta, nàng nhiệt tình nói những lời trong lòng, đây là cảnh tượng mà trước đây ta mong đợi nhất.
Nhưng bây giờ nhìn lại lại thấy quen thuộc, thần thái và lời nói của nàng, quá giống Cố Hàn Ngọc.
Ngay cả đôi mắt cong lên khi cười cũng giống hệt Cố Hàn Ngọc.
Chân Ngọc Đình khuyên ta đừng làm khó Cố Hàn Ngọc nữa.
Ta cố nén cơn giận, xem ra là ta đã quá nuông chiều nữ nhân này, phụ hoàng mẫu hậu cũng chưa bao giờ can thiệp vào chuyện ta thích ai, một nữ nhi Bá tước nho nhỏ, lại dám thay ta tính toán.
💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
Trở về cung, Cố Hàn Ngọc sai người trả lại chiếc vòng.
Lần ta gặp lại nàng, nàng quỳ dưới đất thảm thương, nàng nói nàng có thể trả lại tất cả cho Chân Ngọc Đình.
Quả nhiên, trong lòng nàng có ta.
Mùa đông, Cố Hàn Ngọc mời ta đi trượt băng.
Ta thấy nàng trượt chân trên mặt băng, một trái tim cũng theo đó mà rơi xuống.
Ta biết, nàng cố ý gọi ta đến, có chút bực mình, nhưng cũng hiểu nàng muốn ta nhìn rõ phẩm chất của Chân Ngọc Đình.
Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng trắng bệch không còn chút máu, ta đau lòng vô cùng, cơn bực bội ban nãy cũng tan biến.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Sau tết, di mẫu ta vào cung không ngừng khen ngợi nàng, nói rằng mọi người đều bàn tán nàng biết quán xuyến việc nhà ra sao, còn nàng Chân gia lại học theo nàng thế nào.
Ta hiểu, Chân Ngọc Đình muốn làm Thái tử phi. Nàng ta sợ Hàn Ngọc có vị trí trong lòng ta, nên vội vàng muốn học theo nàng.
Nhưng, đây có còn là Chân Ngọc Đình mà ta từng thích không?
Còn là Chân Ngọc Đình lạnh lùng, không màng danh lợi nữa không?
Không ngờ, khi diện kiến, Chân Ngọc Đình lại mặc bộ y phục màu xanh nước biển đó.
Ta thất vọng vô cùng với nàng ta.
Nếu nàng ấy cứ mãi là chính mình, có lẽ cuối cùng ta sẽ vẫn đánh giá cao nàng ấy.
Điều thú vị là, khi Chân Ngọc Đình muốn thay thế Cố Hàn Ngọc, Cố Hàn Ngọc lại chủ động đeo đôi hoa tai ngọc đó, rõ ràng nói với ta, "Điện hạ thấy không, thiếp là người thay thế trong lòng ngài."
Ta biết, Hàn Ngọc trong lòng có chút ủy khuất. Sự ủy khuất này của nàng, khiến ta vô cùng xót xa.
Ta từng hỏi Cố Hàn Ngọc, có nguyện ý ở lại không.
Nàng nói không dám mơ ước.
Nếu đã vậy, ta sẽ vì nàng mà giải tán những người khác, chỉ giữ lại một mình nàng, không phải là bóng dáng của bất kỳ ai.
Mẫu hậu từng hỏi ta:
"Có thấy Cố Hàn Ngọc dường như quá thuận lợi để gần gũi với con không?"
Thế là ta sai người đi điều tra, tìm thấy vị lang trung hiện đang ở biên cương, cũng là vị lang trung năm đó chữa bệnh cho đích nữ Định Quốc Hầu.
Phụ hoàng và mẫu hậu rất thích Cố Hàn Ngọc, nhưng lại có chút nghi ngờ về thân thế của nàng.
Thả hổ về rừng, không bằng nuôi hổ bên cạnh, để dễ phòng bị.
Một năm sau khi thành thân, Hàn Ngọc vẫn chưa có thai, bởi vì canh an thần nàng uống hàng ngày đều có thuốc tránh thai.
Trước khi chưa điều tra rõ ràng, tuyệt đối không thể để nàng sinh hạ hoàng tôn.
Nhưng ta không ngờ, Hàn Ngọc lại chủ động nói cho ta biết tất cả.
Ta giận, giận vì nàng bị coi là quân cờ.
Ta cũng bực, vì nàng không coi ta là phu quân.
Ta và phụ hoàng đã lên kế hoạch để đưa Định Quốc Hầu về thiên lao, nhưng ta vẫn luôn muốn giữ lại cho nàng một thân phận, một thể diện.
Vì vậy ta tuyên bố ra bên ngoài, Định Quốc Hầu đã tử trận.
Ít nhất cho đến giờ, nàng chưa làm bất cứ điều gì tổn hại đến ta, cũng như phụ hoàng và mẫu hậu.
Ta nghe thấy nàng trong thiên lao chất vấn Định Quốc Hầu và gia đình họ Chân.
Nàng cười sảng khoái, nói chuyện tràn đầy dịu dàng, nhưng ta lại nghe thấy trái tim nàng đang rỉ máu.
Hóa ra nàng lại phải chịu đựng những cay đắng như vậy, khó khăn cho nàng một mình mưu tính báo thù cho gia đình trong suốt mười năm.
Ta và phụ hoàng mẫu hậu đã thương lượng, sau này bất kể thế nào, đều để nàng làm Hoàng hậu.
Chỉ có nàng, mới thật sự hiểu được lòng dân, cảm nhận được nỗi khổ của bách tính.
Con của chúng ta ra đời, Hàn Ngọc nói gọi nó là "Thuận ca".
Ta hiểu, nàng hy vọng đứa trẻ sẽ thuận lợi.
Mười mấy năm qua nàng đã sống quá vất vả, nàng đặt tất cả những mong ước tốt đẹp nhất lên con mình.
"Được, cứ gọi là Thuận ca."
Ta thầm nghĩ, không chỉ đứa trẻ, sau này mọi thứ của nàng, cả cuộc đời này của nàng, ta sẽ bảo vệ nàng chu toàn, giữ cho nàng được bình yên.
Toàn văn hoàn.