Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Biên cương chiến sự căng thẳng, Định Quốc Hầu được giao trọng trách dẫn binh ra trận.
Định Quốc Hầu vừa dẫn binh ra khỏi thành, Thái tử liền sai người đưa gia quyến của các tướng sĩ vào cung, mọi vật tùy thân của mỗi gia quyến đều bị thu lại.
Quân đội của Định Quốc Hầu vừa tiến vào thung lũng, liền bị quân ngự lâm đã mai phục sẵn bao vây.
Quân ngự lâm cầm đồ vật của gia quyến các tướng sĩ, dù cho những tướng sĩ đó có trung thành với Định Quốc Hầu đến đâu, cũng không nỡ bỏ mặc người thân trong nhà.
Họ lần lượt nộp vũ khí nghe lệnh, Định Quốc Hầu bị bí mật đưa về cung.
Những người còn lại do thân tín của Thái tử dẫn dắt tiếp tục ra trận.
Và ta cũng lấy thân phận Thái tử phi gửi thiệp mời gia đình họ Chân vào cung hàn huyên.
Chân Ngọc Đình ăn mặc vô cùng quyến rũ, nhìn Thái tử đưa tình, nhưng chưa đầy một khắc, đã bị đưa đi.
Vài ngày sau, tin tức Định Quốc Hầu tử trận ở biên cương được truyền về kinh thành.
Cha của Chân Ngọc Đình vì thương cảm người cũ qua đời, mà phát bệnh qua đời.
Thái tử quả nhiên là Thái tử, làm việc nhanh chóng quyết đoán.
Ta biết bản thân không có năng lực lật đổ Định Quốc Hầu, nên chỉ có thể mượn đao g.i.ế.c người.
Kỳ vọng của Định Quốc Hầu đối với ta là trở thành người bên cạnh Thái tử, còn về chính phi hay trắc phi, đối với ông ta đều như nhau.
Thế nhưng từ khoảnh khắc ta gặp Thái tử, ta đã biết mình phải trở thành chính phi, ta muốn trong lòng ngài chỉ có ta.
Cho nên từng bước một khiến hình ảnh Chân Ngọc Đình trong lòng ngài sụp đổ, thuận lợi thay thế Chân Ngọc Đình bước vào trái tim ngài.
Ta chưa bao giờ là một người thiện lương, có lẽ trước kia có, nhưng từ khi bảy tuổi bước vào Định Quốc Hầu phủ, thì không còn nữa.
Bởi vì ta biết, người thiện lương, chưa chắc đã có kết cục tốt.
Còn người mềm lòng, không làm được việc, không báo được thù.
Hoàng thượng để tưởng thưởng cho cha ta đã hi sinh vì triều đình, đã ban cho ta vô số thứ.
Ta mặc y phục lộng lẫy đứng trong thiên lao, nhìn Định Quốc Hầu đầu tóc bù xù, ông ta đã không còn vẻ bá khí ngày xưa.
"Không ngờ, ta lại bị một con tiện nhân như ngươi lật đổ." Định Quốc Hầu lạnh lùng nói.
💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
Ta mở hộp thức ăn, "Cha ăn nhanh đi, còn nóng. Đây là do con tự tay làm, cha ăn xong thì lên đường."
Định Quốc Hầu nhổ một bãi nước bọt về phía ta, "Phui, con ranh con, mày quên ai đã cứu mày ra và nuôi mày mười năm sao?"
Ta cười nói:
"Nữ nhi đương nhiên không quên. Là ngài, phụ thân đại nhân, Định Quốc Hầu oai phong đi chinh chiến bốn phương, đã nuốt trọn số bạc cứu tế của triều đình, cố tình kéo quân chậm trễ không đến cứu, khiến cả tộc nhân của con đều bị c.h.ế.t đói, c.h.ế.t bệnh trong trận lở đất đó.
Nữ nhi không một ngày nào không nhớ lại, phụ mẫu con để con sống sót đã đưa hết đồ ăn ít ỏi cho con, huynh trưởng con để con được phát hiện và cứu, thân thể đã cứng đơ rồi vẫn giơ con lên.
Nữ nhi tuyệt đối không dám quên đâu."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Vẻ mặt Định Quốc Hầu biến đổi đột ngột:
"Ngươi, làm sao ngươi biết?"
Ta cười lạnh:
"Nữ nhi vẫn chưa cảm ơn phụ thân đâu, nghĩ đến bây giờ con sống tốt như vậy, phụ mẫu con trên trời cũng được an ủi phần nào."
Nói xong, ta xoay người nhìn ba người nhà họ Chân trong phòng giam đối diện cười:
"Bá phụ Chân, ông đoán xem hậu nhân sẽ chọn nơi nào làm mộ địa cho ông? Là núi rừng phong cảnh hữu tình, hay là đồng bằng vô tận?"
Cha của Chân Ngọc Đình cũng hoảng sợ giống Định Quốc Hầu:
"Ngươi, ngươi muốn làm gì?"
Ta mỉm cười:
"Bá phụ Chân, ông quý nhân bận rộn nên hay quên rồi sao, sao lại không nhớ mười năm trước ông đã tìm người xem bói chọn trúng một ngọn núi ở quê hương, bất chấp lời khuyên ngăn của phủ nha địa phương mà xây lăng mộ, dẫn đến sạt lở núi, vừa lúc gặp mưa lớn bùn đá chảy xiết đã chôn sống hơn mười thôn trấn, chuyện này ông còn nhớ không?
"Để thoát tội, ông đã uy h.i.ế.p phủ nha không được nói ra, còn đưa hết số tiền cứu tế cho cha đại nhân của con, mười thôn trấn bị các người nói dối thành một thôn trấn, cứu được toàn bộ người tị nạn, quả thật là quan tốt vì dân.
"Các người nửa đêm có nằm mơ, có thấy những ngôi làng bị bùn đất vùi lấp không?
Có nhớ những người tị nạn không còn nơi nương tựa không?"
Trong mười năm ở Định Quốc Hầu phủ, ta học mọi thứ, chưa bao giờ biết mệt mỏi.
Nhắm mắt lại là hình bóng phụ mẫu và huynh trưởng, ta chưa bao giờ dám quên.
Khi biết Định Quốc Hầu muốn ta dựa vào dung mạo giống Chân Ngọc Đình để trở thành Thái tử phi, ta đã biết, có lẽ cơ hội của ta đã đến.
Ta đã thành công khiến Thái tử yêu ta, tin tưởng ta.
Cũng thành công mượn quyền thế trong tay Thái tử, báo thù cho tộc nhân của mình.
Ta đã nghĩ ngàn vạn lần, sau khi báo thù thành công ta sẽ rời đi.
Nhưng, ta không thể buông Thái tử. Dù là một âm mưu, nhưng cuối cùng ta đã thật sự yêu ngài.
"Chúc mừng Hoàng thượng, chúc mừng Thái tử, Thái tử phi đã sinh tiểu thái tôn."
Thái y kích động quỳ dưới đất.
Thái tử mặt mày rạng rỡ, "Tốt quá, tốt quá."
"Hàn Ngọc, nàng đặt tên ở cho con chúng ta đi?" Thái tử ôm ta hôn.
"Thuận ca, hy vọng nó mọi việc đều thuận lợi."
Mãi mãi có phụ mẫu người thân bên cạnh, không phải trải qua những gì mẫu thân nó đã từng trải qua, có thể sống một cuộc đời bình yên không cần tính toán.
"Được, cứ gọi là Thuận ca."