Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngày đó Thái tử rời đi, tặng ta một chiếc vòng ngọc bạch ngọc, ngài nói: 

"Thiên hạ chỉ có một chiếc này."

 Đầu đông, Bá Dương phu nhân có được thịt hươu thượng hạng, mời vài hậu bối trẻ đến nhà nướng thịt hươu.

 Bá Dương phu nhân ngồi trên sạp ấm, cười nói:

 "Mùa đông luôn cảm thấy mệt mỏi, các ngươi người trẻ tuổi tụ tập nhiều hơn, náo nhiệt chút, ta cũng sẽ có tinh thần hơn." 

Ta liếc mắt một cái, một phòng đầy các tiểu thư quý tộc tuổi tác tương đồng, chắc là có liên quan đến việc Thái tử chọn phi. 

"Vòng của Ngọc Đình trong suốt, rất hợp với nàng."

 Bá Dương phu nhân vừa nhìn đã thấy chiếc vòng trên cổ tay Chân Ngọc Đình. 

Chân Ngọc Đình cười nói: 

"Phu nhân có mắt nhìn tinh tường, đây là lễ sinh thần Thái tử tặng."

 Bá Dương phu nhân lại liếc nhìn ta, cười nói: 

"Nhưng chiếc vòng ngọc bạch ngọc của Hàn Ngọc lại quý giá hơn, là do Thái tổ đặc biệt làm cho Đoan Quý phi, Thái tổ từng nói Đoan Quý phi là tri kỷ duy nhất của ngài. Xem ra Thái tử rất thích ngươi." 

Sắc mặt Chân Ngọc Đình vô cùng khó coi. 

Sinh thần nàng ta, Thái tử tặng cả mấy xe lễ vật, nhưng đều không quý bằng chiếc vòng ngọc bạch ngọc này.

 

Sau tết Nguyên đán là lúc Thái tử chọn phi, sự kiêu ngạo thường ngày của Chân Ngọc Đình không thể tiếp tục giả vờ được nữa.

 Ngày hôm sau, nàng ta hẹn ta đến trà lâu ngồi, rưng rưng nước mắt xin lỗi ta: 

"Đáng lẽ ra ta không nên để muội phải chịu những lời đồn thổi, bị người ta nói sau lưng rằng muội học ta.

 Sau này chúng ta là tỷ muội ruột thịt, nếu có ai dám bịa chuyện về muội, ta nhất định sẽ xé nát miệng họ." 

Ta vẻ mặt cảm động:

 "Tỷ tỷ, chúng ta vốn dĩ có duyên phận trời định, có thể thân thiết với tỷ tỷ là phúc khí của muội." 

Chân Ngọc Đình khóc như mưa: 

"Rốt cuộc là ta có lỗi với muội, muội quý là đích nữ Hầu phủ, lại bị Thái tử coi như một quân cờ để chọc tức ta, thật sự không công bằng." 

Ta nghe đến đây, sự cảm động trên mặt đã chuyển thành thất vọng. Chân Ngọc Đình liền nói tiếp:

 "Ta biết, muội cũng là người kiêu ngạo, trên đời này có cả ngàn vạn nam tử tốt, nhất định không thể làm người thay thế cho người khác.

 Vài ngày trước sinh thần ta, Thái tử còn sai người tặng cả mấy xe lễ vật, nhưng ta lại nghĩ đến lúc này trong lòng muội hẳn là đang buồn." 

Thấy ta cúi đầu chỉ lo khóc không nói gì, Chân Ngọc Đình thở dài.

 "Muội muội tốt của ta, ta cũng thương muội nên mới nói những lời này. Nếu muội tin ta, ta sẽ đi cầu xin Thái tử cho muội một chút tự do, để Thái tử biết muội là tiểu thư cành vàng lá ngọc Cố Hàn Ngọc." 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Chân Ngọc Đình liên tục thở dài thay ta bất bình, rồi lại liên tục nói thương ta bị người khác lợi dụng.

 Nàng ta tin chắc rằng với gia thế và tài sắc của ta, ta sẽ không cam tâm làm người thay thế cho người khác, nhưng nàng ta đã tính sai, ta lại vô cùng cam tâm tình nguyện.

Thế là người tỷ muội thân thiết của ta, Chân Ngọc Đình, liền hẹn Thái tử ngâm thơ đối đáp, rồi đem hết những khó xử và tủi thân của ta kể hết cho Thái tử nghe.

 Thật ra nàng ta nói gì với Thái tử cũng không quan trọng, ta thậm chí còn mong nàng ta nói càng quá đáng càng tốt. 

Ta sai người niêm phong chiếc vòng ngọc bạch ngọc kia lại và gửi về Thái tử phủ, nhưng lại giữ lại đôi hoa tai ngọc lan.

 Rồi khi Định Quốc Hầu và Thái tử đang bàn chuyện, ta sai người đến mời ngài về phủ:

 "Hầu gia, cô nương khóc ngất đi rồi." 

Khi Thái tử cùng Định Quốc Hầu đến Hầu phủ, ta vừa mới tỉnh lại.

 Yếu ớt quỳ dưới đất hành lễ với Thái tử. 

"Hàn Ngọc không ngờ, lại có thể gặp lại Thái tử." 

Ta trong mắt đẫm lệ, khóe môi lại mỉm cười. 

"Nàng, đã không muốn gặp ta nữa rồi, là ta đường đột." 

Thái tử có lẽ đã nhớ lại lời của Chân Ngọc Đình. Ta cố gắng kiềm chế nước mắt: 

"Chỉ cần Thái tử và tỷ tỷ tương ái như ban đầu, bất luận là chiếc vòng duy nhất trên đời, hay là Thái tử duy nhất trên đời, Hàn Ngọc đều nguyện ý nghe lời tỷ tỷ, trả lại cho tỷ tỷ." 

Bóng lưng Thái tử quay đi cứng đờ.

Ngày đó, Thái tử sững lại nửa khắc rồi vẫn không quay đầu đi. 

Ta biết, muốn phá vỡ bạch nguyệt quang trong lòng ngài, chừng đó sức lực vẫn chưa đủ. 

Nhưng không sao, đã có vết nứt nhỏ rồi, thì vỡ tan chỉ là chuyện sớm muộn. 

Thái tử không đến gặp ta nữa, nhưng Chân Ngọc Đình lại đến thường xuyên hơn. 

Ta cũng không bao giờ giục nàng ta đi, ngược lại còn luôn ở bên cạnh nàng ta.

 Vậy nên, khi Bá Dương phu nhân gửi thiệp mời ta đến chơi, nàng ta đương nhiên đi theo. 

Thấy Chân Ngọc Đình, Bá Dương phu nhân rõ ràng không vui.

💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!

 "Hàn Ngọc này, ngươi có biết nông phu và rắn không? Đôi khi không thể đối xử với người khác quá tốt."

 Bá Dương phu nhân nói khi Chân Ngọc Đình đi thay y phục. 

Ta cười nhạt, "Nhưng Ngọc Đình tỷ tỷ là người trong tim Thái tử, không thiếu gì cả, sẽ không mưu đồ gì của thiếp đâu."

 Chân Ngọc Đình quay lại, Bá Dương phu nhân thản nhiên nói một câu, "Hàn Ngọc cô nương, tính cách không tranh không giành của ngươi rất giống Hoàng hậu, muội ấy năm xưa cũng thuận theo tự nhiên, không ngờ trời lại thương xót trở thành Hoàng hậu."

 Câu nói này, đủ để đánh sập lý trí của Chân Ngọc Đình.