Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Trời thu mát mẻ, ta và Định Quốc Hầu đi câu cá ở ngoại ô, câu được rất nhiều cá tươi ngon. 

Định Quốc Hầu sai người gửi một giỏ cho Thái tử, cùng với đó là một cuộn thư pháp mà Thái tử đã khổ công tìm kiếm bấy lâu.

 Ngày hôm sau, Thái tử gửi lại cuộn thư pháp.

 Thì ra quản gia sơ suất, đưa đi không phải thư pháp, mà là một bức "Thu nhật phong thu đồ" (Tranh Thu hoạch ngày thu).

 Quản gia quỳ dưới đất:

 "Hầu gia dặn lấy cuộn thư đã được gói trong thư phòng, tiểu nhân mắt kém đã lấy nhầm."

💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!

 Thái tử ngược lại không hề tức giận:

 "Không sao. Hôm nay ta đến đây làm phiền, là muốn hỏi về lai lịch của bức tranh này, quả là một tác phẩm thượng thừa."

 Định Quốc Hầu cười nói:

 "Là do tiểu nữ Hàn Ngọc sau khi câu cá về, đã vẽ lại cảnh nông thôn ngày thu hoạch. Để Thái tử chê cười rồi."

 Thái tử vẻ mặt vui mừng: 

"Hầu gia khiêm tốn rồi, trình độ vẽ tranh của Hàn Ngọc cô nương có thể sánh ngang với các bậc thầy.

 Hôm nay ta có duyên được chiêm ngưỡng, thật no mắt. Sau này nếu có cơ hội, nhất định phải đến xin Hàn Ngọc cô nương chỉ giáo một hai."

Sau khi xem bức tranh đó, Thái tử trong lòng vẫn còn vương vấn.

 Cứ cách ba ngày hai bữa lại lấy cớ tìm thư pháp, thi đấu b.ắ.n cung, đánh cờ,... mà chạy đến Định Quốc Hầu phủ.

 Nhưng thật khéo, mùa thu sương xuống nặng, gió lớn, ta bị cảm lạnh, không tiện gặp khách, nên vẫn luôn không ra mắt Thái tử.

 Tuy nhiên, trong lúc dưỡng bệnh rảnh rỗi, cũng cần có chút gì đó để tiêu khiển, nên ta đã vẽ vài bức tranh.

 Không gì khác ngoài hoa cúc, lá phong, đàn nhạn bay và một nữ tử bệnh tật tựa cửa sổ ngắm cảnh.

Định Quốc Hầu thương nữ nhi, treo những bức tranh này trong thư phòng ngày ngày ngắm nhìn, như thể được gặp nữ nhi vậy.

 Vậy nên mỗi một bức tranh, Thái tử đều được xem và bình phẩm, ngài càng tán thưởng tranh của ta, càng muốn gặp mặt ta.

 Ta đoán chừng thời cơ cũng đã đến, Định Quốc Hầu liền bắt đầu mời khách rộng rãi tham gia yến tiệc sinh nhật của Định Quốc Hầu phu nhân vào đầu tháng.

Trong buổi yến tiệc sinh nhật, ngoài những món ăn hạng nhất, còn có rất nhiều hoạt động và phần thưởng, nhằm giúp khách khứa vui chơi hết mình.

 Phần thưởng cho cuộc thi vẽ tranh là một bức "Thu cư không sơn đồ" của Nghê Nhân, bức tranh này Chân Ngọc Đình đã sao chép vài lần.

 Nàng ấy đương nhiên là người tích cực nhất tham gia vẽ tranh, và không có gì phải nghi ngờ khi nhận được sự nhất trí khen ngợi của các vị khách.

 Nhưng Thái tử vẫn không gật đầu, ngài nhìn bức tranh rất lâu:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

 "Hàn Ngọc cô nương không vẽ tranh sao?" 

Ta lấy tay che miệng khẽ ho: 

"Thiếp không dám múa rìu qua mắt thợ, hơn nữa thân thể vẫn chưa khỏe lại." 

Sắc mặt Chân Ngọc Đình vô cùng khó coi, nàng ấy lần đầu tiên thấy Thái tử có vẻ hơi thất vọng với mình, rụt rè hỏi:

 "Thái tử điện hạ có phải chê thiếp vẽ không tốt?"

 Thái tử lúc này mới phát hiện người trong lòng không vui, "Ngọc Đình cô nương vẽ, đương nhiên là tốt lắm." 

Sau khi khách tan, ta và Định Quốc Hầu trong thư phòng ngắm nhìn vài bức tranh, cười nói:

 "Dùng một bức tranh của Nghê Nhân, đổi lấy kết quả nàng ấy không phải là lựa chọn ưu tiên trong lòng Thái tử, đáng giá."

 Đây là lần đầu tiên, Thái tử rõ ràng biết Chân Ngọc Đình thích gì, nhưng lại không cố gắng giúp nàng ấy.

Thân thể ta khỏe lại, đúng lúc Thái tử đến bái phỏng.

 Tình cờ Định Quốc Hầu ra ngoài luyện binh, ta bèn cùng Thái tử ngồi chờ trong thư phòng.

 "Hàn Ngọc cô nương, ta vẫn luôn muốn hỏi nàng, vì sao tài năng hội họa của nàng cao siêu đến vậy, mà lại không bao giờ thể hiện ra?" 

Câu hỏi này Thái tử đã nén trong lòng quá lâu rồi. Ta cười nhạt:

 "Trước kia thiếp chỉ xem điện hạ là một công tử nhà giàu, sau khi biết thân phận của điện hạ, mới nghe nói điện hạ và vị tỷ tỷ của Bá tước phủ Chân gia lưỡng tình tương duyệt, tự nhiên phải tránh đi một chút, không thể giành hết hào quang của tỷ tỷ được."

 Thái tử sau khi nghe câu "lưỡng tình tương duyệt", sắc mặt rõ ràng trầm xuống.

 Ta lại nói tiếp:

 "Những lời này vốn dĩ là lời trong lòng thiếp, cảm kích Thái tử ngày đó tặng thiếp hoa tai xem thiếp như tri kỷ, nên mới nói ra. Thiếp cũng không phải là người không biết chừng mực.

 Dù dung mạo có tám phần giống với tỷ tỷ, nhưng mọi việc đều phải xét đến trước sau, dù cho thiếp cũng có ý, nhưng không thể cậy vào sự giống nhau mà cướp đoạt tình yêu của người khác. Mong điện hạ hiểu cho." 

Thái tử là người thông minh, ngài đương nhiên cũng hiểu ý ta không chỉ là bức tranh đó.

 "Hàn Ngọc cô nương, nếu nàng có hai người chị em có dung mạo, tuổi tác, học thức đều tương tự, một người đối với nàng tránh xa, cao ngạo tự khiết, còn một người lại tự tại thoải mái, nguyện ý gần gũi với nàng, nàng sẽ chọn người nào?"

 Thái tử nghe xong lời ta, hỏi. Ta cười nói:

 "Đương nhiên là người sau, thiếp đâu có ngốc, sẽ không tự tìm khổ cho mình." 

Thái tử cũng lớn tiếng cười:

 "Ta cũng không phải kẻ ngốc."