Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau tết, vào thời điểm danh sách tú nữ được xác định, người người đều cẩn trọng trong lời nói và việc làm, từ chối ra ngoài.
Ta đích thân mang bánh hạt dẻ tự làm đến thỉnh an Hoàng hậu.
"Hàn Ngọc lần này vào cung, tuy cũng sợ bị kẻ có lòng hoài nghi là đến để lấy lòng nương nương, nhưng thiếp lại cảm thấy bất kể sau này có thân phận gì, đều luôn ngưỡng mộ nương nương. Chỉ cần có nương nương ở đây, thì phải nhớ quy củ của tổ tông, đến thỉnh an đầu năm."
Hoàng hậu nghe xong những lời này, nắm tay ta cảm thán:
"Các cô nương nhà khác đều căng thẳng muốn làm Thái tử phi, chỉ có con là hiểu chuyện, không quên quy củ."
Ta lại cùng Hoàng hậu nói chuyện thêm một lúc, Hoàng hậu thấy mệt:
"Đi, mời Thái tử đến, đích thân đưa Hàn Ngọc về."
Dù là Thái tử chọn phi, nhưng người cuối cùng đưa ra quyết định lại là Hoàng thượng và Hoàng hậu, từ những người mà Thái tử ưng ý mà chọn ra.
"Điện hạ, Hàn Ngọc cũng ở trong danh sách tú nữ."
Ngồi trên xe ngựa, ta chủ động nói.
Thái tử không nói gì, nhìn ta một cái ý bảo ta nói tiếp.
Ta cười:
"Trước kia điện hạ nói tỷ tỷ tránh điện hạ, Hàn Ngọc nghĩ đã có dung mạo giống với tỷ tỷ, có thể làm điện hạ yên lòng hơn cũng là tạo hóa của Hàn Ngọc. Vì thế dù biết rõ đôi hoa tai ngọc lan kia là làm cho tỷ tỷ, thiếp vẫn đeo, nghĩ rằng dù điện hạ coi thiếp là người thay thế của tỷ tỷ cũng không sao, chỉ cần trong lòng điện hạ thoải mái là được."
Nói xong, ta thở dài:
"Bây giờ, tỷ tỷ và điện hạ đã giải được khúc mắc trong lòng, vậy Hàn Ngọc đương nhiên không cần ở bên cạnh điện hạ nữa. Để tránh tỷ tỷ nhìn thấy mà không vui."
"Những lời này cũng là nàng ta dạy nàng nói sao?" Thái tử lạnh lùng hỏi.
Ta vội quỳ lạy:
"Là suy nghĩ của riêng Hàn Ngọc. Vốn dĩ thiếp nghĩ làm người thay thế ít nhất cũng có thể có được chút chú ý của điện hạ, nhưng chính chủ bây giờ đã ở đây rồi..."
"Nếu ta không coi nàng là nàng ấy, nàng có nguyện ý ở lại không?" Thái tử vươn tay đỡ ta dậy hỏi.
Nước mắt ta vẫn luôn kìm nén lập tức trào ra:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
"Hàn Ngọc chưa bao giờ dám mơ ước sẽ có một ngày như vậy."
💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
Mơ ước, tức là đã từng cầu xin.
Danh sách tú nữ được công bố, ta và Chân Ngọc Đình đều có tên trong danh sách, điều này nằm trong dự đoán.
Vòng sơ tuyển do Bá Dương phu nhân xem xét, nàng ấy biết rõ phẩm hạnh và dung mạo của các cô nương trong kinh thành.
Sau sơ tuyển là vòng diện kiến, do Thái tử và Hoàng hậu cùng nhau chọn lựa, cuối cùng là vòng điện thí, do Hoàng thượng chọn.
Quy trình này ta đã tìm hiểu rõ từ sớm, nên mới cố ý nói những lời đó, ta muốn Thái tử ghi nhớ trong lòng chuyện này.
Sau khi sơ tuyển kết thúc, các tú nữ lọt vào vòng diện kiến được sắp xếp cùng ở trong cung, chờ ba ngày sau diện kiến.
Chân Ngọc Đình đã đút bạc cho ma ma phụ trách, để được ở cùng phòng với ta.
Ta ngay trước mặt nàng ta sắp xếp hành trang, lấy ra một bộ y phục màu xanh nước biển:
"Bộ này là do mẫu thân chuẩn bị, nói là Hoàng hậu thích màu xanh nước biển, kiểu dáng của y phục này cũng là kiểu Bá Dương phu nhân yêu thích nhất, nói là trong cung đang thịnh hành. Ngay cả bộ trâm cài, cũng là do Hoàng hậu ban tặng trước đây."
Chân Ngọc Đình cười nói:
"Vậy muội mặc bộ này chẳng phải là nắm chắc phần thắng sao?"
Ta cũng cười:
"Tỷ tỷ quên rồi sao, chúng ta đã từng nói, muội sẽ không ở bên cạnh Thái tử, cho nên muội nghĩ, bộ y phục này chi bằng tỷ tỷ mặc? Sau này tỷ tỷ trở thành Thái tử phi, muội cũng được nở mày nở mặt."
Ngày đó Thái tử đưa ta ra khỏi cung, tin tức đã truyền ra ngoài, cho nên lúc này những gì ta nói, Chân Ngọc Đình đã tin mấy phần.
"Nếu tỷ tỷ không tin, vậy đợi muội tự mình mặc nó qua vòng diện kiến rồi cùng tỷ tỷ đi điện thí?"
Ta cố ý nói đùa, Chân Ngọc Đình quả nhiên đã lo lắng.
"Muội muội tốt của ta, tấm lòng của muội ta đương nhiên tin tưởng."
Chân Ngọc Đình cười nhận lấy y phục, rồi đưa y phục của mình cho ta:
"Vậy đa tạ muội đã tác thành."