Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngày diện kiến, các tú nữ được chia ra do vài ma ma dẫn đi. 

Ta và Chân Ngọc Đình không ở cùng một nhóm. 

Trước khi ra ngoài, nàng ta nhìn ta mặc một bộ y phục màu hồng sen, mới yên tâm cười rời đi, nàng ta mặc bộ y phục màu xanh nước biển gần như giống hệt bộ mà ta đã mặc khi lần đầu gặp Thái tử trong tiệc Xuân năm ngoái. 

Còn ta, khi chờ đợi, đã thay đôi hoa tai ngọc lan vẫn luôn nắm trong tay vào. Nếu Chân Ngọc Đình không mặc bộ y phục đó, ta cũng không hoàn toàn nắm chắc phần thắng.

 Nhưng nàng ta đã mặc nó, nàng ta vội vàng muốn chứng minh tấm lòng của mình với Thái tử. 

Có lẽ tình cảm của Thái tử dành cho ta không sâu đậm như vậy, nhưng Chân Ngọc Đình càng muốn ngài rời xa ta, ngài lại càng phản cảm.

 Ngài là Trữ quân, khi nào thì đến lượt người khác phải lo lắng cho quyết định của ngài? 

Quả nhiên, như ta đã liệu, Thái tử khi nhìn thấy Chân Ngọc Đình mặc bộ y phục đó, không hề bất ngờ. 

Trong mắt ngài tràn ngập sự thất vọng. 

Bạch nguyệt quang trong lòng ngài, trước đây đối với ngài lạnh lùng như băng, bây giờ vì vị trí Thái tử phi, lại cam tâm làm người thay thế cho người khác.

 Nhưng ngài vẫn giữ lại nàng ta.

Ta theo yêu cầu mặc y phục vàng bạc châu báu, chỉ có đôi hoa tai ngọc này thật không hợp. 

Thái tử nhìn đôi hoa tai của ta, cười nói: 

💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!

"Mùa xuân chính là mùa hoa ngọc lan nở rộ." Ta cũng được giữ lại. 

Ta cam tâm tình nguyện đeo đôi hoa tai vốn thuộc về Chân Ngọc Đình, làm người thay thế của nàng ta, Thái tử vô cùng vui mừng. 

Nhưng Chân Ngọc Đình lại mặc y phục của ta, bắt chước thái độ của ta trong cách đối nhân xử thế, Thái tử lại bực mình.

 Vòng diện kiến kết thúc, chỉ giữ lại bốn tú nữ, còn một tháng nữa mới đến vòng điện thí, các tú nữ có thể về nhà chờ đợi.

 Khi ta về đến nhà, quản gia đến báo: 

"Trong kinh thành đã truyền khắp, nói cô nương nhà họ Chân vì vị trí Thái tử phi mà không từ thủ đoạn, lại còn trộm y phục của tiểu thư nhà ta, mưu toan để Thái tử coi nàng ta là Cố Hàn Ngọc." 

Ta nhìn Định Quốc Hầu đang nhấp trà, cười nói: 

"Chắc hẳn là kiệt tác của phụ thân rồi?" 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Định Quốc Hầu cười lớn:

 "Chẳng qua chỉ là bỏ chút bạc ra thôi. Nói cho cùng, Bá tước phủ vẫn nợ ta, nếu không phải ta, năm đó họ cũng đừng mong thoát thân sạch sẽ như vậy."

Trước kỳ điện thí, Thái tử không được phép rời cung, ngoại trừ thân tín thì bất kỳ ai cũng không được lại gần Thái tử. 

Xuân về hoa nở, ta hẹn Chân Ngọc Đình đi du hồ thả diều.

 Sắc mặt Chân Ngọc Đình rất khó coi, khôi phục lại vẻ cao ngạo thường ngày:

 "Ta coi muội như muội muội ruột, không ngờ muội lại tính kế lên đầu ta." 

Ta giả vờ không biết: 

"Tỷ tỷ nói vậy là sao?" 

Chân Ngọc Đình cười lạnh: 

"Bây giờ ta trở thành trò cười cho cả kinh thành rồi, muội hả hê lắm đúng không. Ta coi muội là người tốt bụng tặng y phục, hóa ra muội coi ta là kẻ ngốc." 

Ta khẽ cười: 

"Hoàng hậu quả thực thích màu xanh nước biển không sai, tỷ tỷ cũng quả thực đã giữ lại?

 Còn về chuyện ai thay thế ai, thì có gì khác nhau chứ?

 Chúng ta chẳng phải là tỷ muội ruột sao?"

 Chân Ngọc Đình ngồi bên hồ lạnh lùng nhìn ta, các nha hoàn ở đằng xa đang thả diều. 

"Ngày đó muội rơi xuống nước đá, Thái tử đến kịp thời như vậy, là muội gọi đến đúng không?" 

Ta ném một viên đá xuống hồ: "Phải, nếu không ta đã chìm xuống nước đá, thì đúng ý tỷ tỷ rồi." 

Ta đứng dậy, nhìn xuống Chân Ngọc Đình từ trên cao:

 "Tỷ tỷ, tỷ thật sự coi chúng ta là tỷ muội ruột thịt sao?" 

Vẻ mặt Chân Ngọc Đình cứng đờ, một lúc lâu không nói nên lời.