Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Thái tử đại hôn, Định Quốc Hầu gả nữ nhi, mười dặm hồng trang, mở quán cháo, cả nước cùng ăn mừng.

Đêm khuya khách tàn, ta đoan trang ngồi trên chiếc giường gỗ trầm hương chờ Thái tử.

Thái tử nhẹ nhàng vén khăn trùm đầu của ta lên, mang theo chút say nói: 

"Rất tốt, Hàn Ngọc đẹp lắm."

Sau một đêm hoan ái, Thái tử tỉnh giấc thì ta đang rúc trong lòng ngài, ôm chặt cánh tay ngài.

"Sao vậy, sợ ta biến mất sao?" Thái tử rút tay ra ôm lấy ta, cười hỏi.

Ta dịu dàng nói: 

"Hàn Ngọc nằm mơ cũng không nghĩ tới, cuối cùng lại là thiếp và điện hạ ở bên nhau. Nhưng chỉ sợ đây thật sự là một giấc mơ, tỉnh dậy chỉ là một khoảng không trống rỗng."

Thái tử nhẹ nhàng vuốt những sợi tóc lòa xòa bên tai ta: 

"Hàn Ngọc, đừng sợ. Người ta muốn là nàng, không phải bất kỳ ai khác."

Thấy ta không nói một lời, Thái tử lại nói: 

"Nàng giống chiếc vòng ngọc bạch ngọc kia, độc nhất vô nhị trên đời, không ai có thể thay thế."

 Nói xong, ngài khẽ hôn lên trán ta.

Hai tháng sau khi trở thành Thái tử phi, Định Quốc Hầu sai người đến thúc giục ta ra tay.

Định Quốc Hầu yêu tiền, yêu quyền hơn bất kỳ ai. Ông ấy bày ra dáng vẻ cần kiệm, thuận theo, chẳng qua chỉ để Hoàng thượng yên tâm.

Từ ánh mắt đầu tiên nhìn thấy ta, ông ấy đã quyết tâm để ta trở thành Thái tử phi, trở thành người bên gối Thái tử.

Hoàng thượng chỉ có một người con trai duy nhất này, nếu Thái tử c.h.ế.t đi, ông ấy có thể thừa cơ làm phản xưng đế.

Ta biết, đừng nói trong Đông cung, ngay cả trong hoàng cung cũng có người của Định Quốc Hầu khắp nơi. Quân đội thì khỏi phải nói, ông ấy có tiếng là yêu dân như con, binh lính kính trọng ông ấy thậm chí còn hơn cả Hoàng thượng. Chỉ là tất cả những điều này đều được ông ấy che giấu rất tốt.

Định Quốc Hầu sai người mang thuốc đến, pha vào trà của Thái tử với liều lượng nhỏ, dần dần, lâu ngày, cơ thể Thái tử sẽ suy sụp, dù thái y có khám cũng không ra kết quả.

Thuốc ta đều nhận hết, nhưng chưa bao giờ dùng.

Định Quốc Hầu cũng không hoàn toàn yên tâm về ta, thường xuyên vào gặp Thái tử, quan sát tình trạng của ngài.

 Mỗi khi ông ấy muốn gặp Thái tử, ta lại dốc hết sức lực, khiến Thái tử mệt mỏi cả đêm, ngày hôm sau gặp ông ấy thì mệt mỏi rã rời, ông ấy liền tin ta thêm một phần.

Ta đã làm Thái tử phi được một năm, trong tiệc Xuân, ta và Thái tử sánh bước cùng nhau. 

Trên cổ tay ta đeo chiếc vòng ngọc bạch ngọc, nhìn khung cảnh mùa xuân tươi đẹp, dịu dàng hỏi Thái tử: 

"Điện hạ có còn nhớ lần đầu chúng ta gặp mặt không?" 

Trong mắt Thái tử tràn ngập sự dịu dàng:

 "Đương nhiên nhớ, Hàn Ngọc mặc y phục màu xanh nước biển, đẹp như một tuyệt cảnh giữa mùa xuân." 

💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!

"Tấm lòng của Hàn Ngọc đối với điện hạ, điện hạ có hiểu không?" 

Thái tử cười:

 "Nếu không hiểu, ngay từ đầu đã không chọn nàng rồi." 

Về cung, ta cho tất cả nô tỳ lui ra, lấy một xấp thư ra đưa cho Thái tử, rồi quỳ xuống đất. 

"Thần thiếp có tội, nhiều lần khuyên can phụ thân nhưng không thành, thần thiếp không nỡ rời xa Thái tử, đành phải... xin Thái tử ban cho thần thiếp cái chết." 

Một xấp thư đó, đều là ta bắt chước nét chữ của Định Quốc Hầu mà viết, nội dung đa phần là "sớm có thai", "đợi sau khi sinh hạ hoàng tử thì g.i.ế.c Thái tử", "bổn hầu đích thân phò tá hoàng tôn đăng cơ." 

Sắc mặt Thái tử thay đổi đột ngột, lạnh lùng nhìn ta:

 "Đây là mưu tính từ sớm của nàng và Định Quốc Hầu sao?" 

Ta tháo tất cả trâm cài, trang sức:

 "Từ khi thần thiếp trở thành Thái tử phi, phụ thân dần trở nên tự đại, thần thiếp không biết ai đã xúi giục khiến phụ thân có những ý nghĩ này, thấy khuyên can không có kết quả, chỉ có thể nói thật với điện hạ." 

Thái tử không nói gì, lạnh lùng nhìn ta. 

Nước mắt ta tuôn rơi:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

 "Thần thiếp nguyện c.h.ế.t để chứng minh trong sạch, chỉ mong điện hạ có thể bình an vô sự." 

Nói xong, ta xoay người, dứt khoát đ.â.m đầu vào góc bàn. 

Thái tử nhanh tay lẹ mắt kéo ta lại, nhưng trán vẫn bị trầy xước, ta bèn thuận thế ngất đi.

Khi tỉnh lại, Thái tử với khuôn mặt tiều tụy đang ở bên giường ta. 

"Hàn Ngọc, là ta không tốt, không nên nghi ngờ nàng." 

Thái tử nhẹ nhàng vuốt ve vết trầy trên trán ta.

 "Điện hạ không cần tự trách, nếu không phải Hàn Ngọc năm đó tình cờ gặp được điện hạ, trở thành Thái tử phi, cũng sẽ không có tình cảnh như hôm nay." 

Trong mắt ta đều là nước mắt.

 Ta cố gượng ngồi dậy quỳ trên giường: 

"Điện hạ, Hàn Ngọc biết phân biệt phải trái, nếu bách tính có thể an cư lạc nghiệp, Hoàng thượng, Hoàng hậu và điện hạ có thể bình an, Hàn Ngọc nguyện ý làm bất cứ điều gì."

 Thái tử đỡ ta dậy:

 "Nếu nàng coi ta là phu quân, thì đừng giấu giếm nữa. Định Quốc Hầu, không phải cha ruột của nàng, đúng không?" 

Nghe câu này, lòng ta giật mình, nhưng vẫn giả vờ không hiểu: 

"Điện hạ nói vậy là sao?" 

Thái tử thở dài: 

"Ta đã sai người đi điều tra rồi, phu nhân của Định Quốc Hầu quả thực đã từng sinh một nữ nhi, là sinh khi bà ấy theo Định Quốc Hầu ra trận, nhưng biên ải khổ lạnh, đứa bé chưa đầy một tuổi đã c.h.ế.t non.

 Mấy năm sau, Định Quốc Hầu dẫn nàng về, mọi người đều tưởng là đích nữ thể chất yếu ớt được đưa đi dưỡng bệnh." 

Ta nhanh chóng điều chỉnh biểu cảm: 

"Điện hạ đã sớm biết, vậy tại sao..." 

Thái tử cười: 

"Ta chưa bao giờ để ý đến xuất thân của nàng, ta chỉ để ý đến chính con người nàng. 

Đúng là, ta đã từng ngưỡng mộ Chân Ngọc Đình, nhưng sau này, trái tim ta dần dần đặt lên người nàng, từng cử chỉ, nụ cười của nàng đều khiến ta lưu luyến. 

Ta vốn định giữ Chân Ngọc Đình lại làm trắc phi, sau này thấy nàng đeo đôi hoa tai ngọc đó, ta liền biết trong lòng nàng ít nhiều cũng có uất ức, cho nên đã không giữ lại trắc phi." 

Đây là lần đầu tiên sau một năm thành thân, Thái tử nói ra những điều này

"Sau khi diện kiến, ta đã điều tra rõ thân thế của nàng. Phụ hoàng cũng biết, cho nên khi điện thí ngài đã hỏi nàng, có thể buông bỏ mọi thứ của Hầu phủ không."

 Thái tử ôm ta vào lòng nói. Ta có chút kinh ngạc:

 "Điện hạ không cảm thấy thiếp là người không niệm tình cũ sao? Định Quốc Hầu đã nuôi thiếp mười năm." 

Thái tử thở dài: 

"Nàng à, vẫn còn ngây thơ quá. Ông ta nuôi nàng lẽ nào là nuôi không công? Ông ta đã sớm liệu rằng nàng ít nhất có thể làm trắc phi, nên mới bồi dưỡng nàng như vậy. Nếu ông ta thật sự làm phản, cũng nhất định sẽ không để nàng sống." 

Ta trầm tư một lát:

 "Điện hạ định làm thế nào?"

 Trong lòng ta có cả ngàn kế sách, nhưng không thể nói ra. Ta muốn Thái tử tin rằng từ đầu đến cuối đều là mưu đồ của Định Quốc Hầu, còn ta chỉ là một vật hy sinh.

 Tình cảm của ngài đối với ta sẽ có thêm một phần thương xót, cũng sẽ thêm một phần lý trí để tách ta ra khỏi Định Quốc Hầu. 

"Bằng chứng chưa đủ, vẫn phải chờ thêm một chút." 

Bằng chứng chưa đủ, vậy ta sẽ đưa bằng chứng cho ngài. 

Ngày hôm sau, thân tín của Thái tử chặn được một bức thư, là do Chân Ngọc Đình viết cho Định Quốc Hầu: 

"Chỉ sợ muội muội chỉ biết hưởng lạc, đã sớm quên mẫu gia còn có Hầu gia ở đó. 

Nếu ta có thể giúp Hầu gia một tay, mong Hầu gia đừng quên vị trí đã hứa cho ta." 

Ta đã học Chân Ngọc Đình mười năm, nét chữ là thứ dễ bắt chước nhất.