Lăn lộn trong giới giải trí đã năm năm dài dằng dặc nhưng vẫn chẳng ai biết đến tên tôi một chút nào, không ngờ chỉ nhờ việc viết mấy bài sắc văn* mà tôi bỗng nhiên nổi tiếng như cồn, thành tâm điểm chú ý của cộng đồng mạng. Cảm giác đó thật sự là như thế nào? Hừ, kiểu gì cũng giống như… đang ngồi đi vệ sinh riêng tư mà bị người ta chiếu lên màn hình lớn trước mặt bao nhiêu người vậy đấy, khiến tôi bối rối đến muốn độn thổ ngay lập tức.
Trong siêu thoại hỗn loạn như một cái chợ vỡ bát, tôi lướt chuột suốt cả nửa ngày mà chỉ thấy có duy nhất một fan trung thành, tên là “Nhớ Mãi Không Quên”, là dũng cảm đứng ra giúp tôi cãi nhau, bảo vệ tôi khỏi những lời chỉ trích. Còn lại thì phần đông đều chửi rủa tôi là người chẳng biết xấu hổ, thậm chí rất nhiều người còn trắng trợn xin link truyện đọc chùa, chẳng chút ngần ngại, khiến tôi cảm thấy bị phản bội và rối bời vô cùng.
Tôi ngơ ngác tuyệt vọng nhìn sâu vào hàng loạt các từ khóa hot search trên Weibo hiện lên: 【Tiêu Niệm Niệm Sắc Văn Nổ Tung】, trong lòng vừa bực vừa bất lực. Đang lúc đó, điện thoại reo lên, đầu kia là chị Mễ – quản lý của tôi – người khá chu đáo nhưng cũng cực kỳ nghiêm khắc. Vừa nghe chị ấy bắt máy, chuỗi lời quát tháo như pháo liên thanh dội về bên tai tôi: “Tiêu Niệm Niệm, em muốn c.h.ế.t hả? Em không có việc gì làm mới đi viết mấy bài sắc văn lố bịch đó à?! Em tưởng mình chưa đủ flop, chưa đủ bị ghét đúng không? Giờ còn muốn tưởng mình nên ăn thêm gạch đá nữa sao?! Em ngay lập tức phải xóa bài viết đó cho chị!”
Tôi chỉ biết yếu ớt phản bác: “Nhưng mà… bài đó giờ đã kiếm được hơn mười mấy vạn lượt xem rồi, chị ơi…” Thật sự lúc đầu cũng có khá nhiều người đọc, rồi sau khi lên hot search, lượng “fan đọc truyện” lại đổ xô kéo vào khiến số lượng lượt xem tăng như vũ bão.
Không gian bên kia im bặt một hồi lâu. Hồi lâu sau, chị Mễ mới nói với giọng cười khan: “Hầy, ai nuôi mình thì mình gọi là cha mẹ chứ sao? Mười mấy vạn đồng, với một diễn viên hạng năm ba như em, ba tháng rưỡi không có thu nhập thì đó quả là một khoản tiền khổng lồ thật.” Tôi cũng đành âm thầm gật đầu đồng tình với chị ấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Rồi chị ấy nhẹ nhàng trấn an: “Hơn nữa tụi nó cũng đâu có sai, chẳng qua cũng chỉ là vài đứa nhỏ tò mò muốn khám phá cấu trúc giải phẫu người thôi mà.” Lại một lần nữa, tôi gật đầu im lặng. Nhưng rồi tôi cũng mạnh dạn thưa thêm: “Nhưng mà chị Mễ ơi… Em… hình như viết nhân vật nam chính dựa theo Thẩm Dịch An thật rồi. Có vẻ như fan của anh ấy đã phát hiện ra rồi ấy.” Câu nói này khiến không gian im lặng đến mức dường như cả màng nhĩ cũng có thể cảm nhận thấy được sự căng thẳng đó. Sau một hồi yên lặng, chị ấy lập tức cúp máy một cách dứt khoát, chẳng nói gì thêm.
Được rồi, hoạn nạn đến thì ai lo thân nấy, chuyện đau khổ này chắc sẽ chỉ có một mình tôi phải gánh chịu thôi. Tôi đang định chuẩn bị vừa khóc vừa thông báo rút lui khỏi giới giải trí thì đột nhiên điện thoại lại reo lên lần nữa, lần này là cuộc gọi của chị Mễ. Giọng chị ấy vội vã và hồ hởi: “Niệm Niệm! Niệm Niệm! Mau lên hot search xem ngay đi!” Tôi còn ngờ vực không biết chuyện gì, liền mở Weibo ra, thì thấy một đoạn video phỏng vấn mới toanh của Thẩm Dịch An, người mà tôi viết giống đến mức đáng sợ trong truyện.
Trong đoạn phỏng vấn, nữ phóng viên vô cùng phấn khích hỏi thẳng: “Anh có biết Tiêu Niệm Niệm đã viết về anh… một đêm ba lần không?” Các máy quay chĩa thẳng như ống pháo tới mặt Thẩm Dịch An, thu hình toàn bộ biểu cảm của anh. Anh cau mày, suy nghĩ một lát rồi đáp lại bằng giọng trầm ổn: “Cô ấy nhớ nhầm rồi, phải là thiếu mất hai lần ấy chứ. Tối nay về tôi sẽ bắt cô ấy kiểm điểm thật sâu sắc.” Câu trả lời này khiến cho phóng viên, dân mạng cũng như bản thân tôi đều như nổ tung, vui sướng đến không thể tưởng tượng được. Vì Thẩm Dịch An không ai khác chính là chồng hợp đồng của tôi.
Ba năm trước, bố tôi – một người rất bảo thủ và cổ hủ – đã nhất quyết bắt tôi kết hôn. Là cô gái duy nhất trong dòng họ chưa chịu kết hôn ở cái tuổi “cổ lai hi” 23, tôi bị kéo về từ đường, bị la rầy và trừng phạt như một cách để trút giận. Khi đó, đúng lúc Thẩm Dịch An – người lớn lên cùng tôi từ nhỏ – đang nghỉ phép về nhà, tôi nước mắt đầm đìa chạy đến cầu xin anh cưới tôi để thoát khỏi cảnh bị đánh đập, bị áp lực không ngừng. Sau khi ký xong một loạt các điều khoản bất bình đẳng, trong đó có cả điều khoản “sau khi cưới không được công khai” thì cuối cùng tôi cũng có được một người chồng, tránh khỏi cảnh sống đầy áp lực đó.
Thế mà giờ đây, anh ấy dám ngang nhiên công khai chuyện kết hôn của chúng tôi ngay giữa ban ngày, khiến tôi tức sôi m.á.u lên không thể chịu nổi được. Vậy sau này tôi còn mặt mũi nào mà giả vờ đóng phim, cố tỏ ra thân thiết gần gũi với trai đẹp được nữa đây? Khi tôi trở về nhà, thấy Thẩm Dịch An đang nằm nghiêng trên ghế sofa, ôm chiếc điện thoại trong tay. Tiếc là trong suốt một năm trời, chúng tôi chỉ gặp nhau ít lần nên lúc nhìn thấy anh đột ngột như vậy, tôi còn cảm thấy hơi bối rối và ngơ ngác. Dưới ánh đèn vàng tượng, gương mặt anh càng trở nên điển trai quyến rũ, chẳng khác gì một pho tượng điêu khắc sống động.