Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Bình luận trực tiếp cũng bùng nổ ngay tức khắc:

【???? Tiêu Niệm Niệm vừa gọi Thẩm Dịch An là gì cơ???】

【Trời ơi Thẩm Dịch An bị mù à? Lý Nhất Ninh có điểm nào thua Tiêu Niệm Niệm chứ?!】

【Nghe nói ba người bọn họ từng học chung trường đó, Tiêu Niệm Niệm chẳng lẽ là tiểu tam thượng vị??】

【Thề chứ nhìn mặt Lý Nhất Ninh đau khổ thế kia, có khác gì bị cướp bạn trai đâu!】

【Tiêu Niệm Niệm đúng kiểu trà xanh, cút khỏi showbiz đi!!!】

Không chỉ dân mạng bị sốc, mấy người trong tổ chương trình cũng sợ xanh mặt.

Chỉ có Thẩm Dịch An là bình thản, thậm chí còn siết chặt vai tôi hơn.

Ai quen anh ấy đều biết, anh có một loại tính cách rất… chiếm hữu kỳ lạ. Không chấp nhận ai bắt nạt bất kỳ “vật sở hữu” nào của mình.

Dù là mèo, chó, hay là… tôi.

Hồi còn đi học, từng có một tên đầu gấu chuyển trường thấy Thẩm Dịch An hay bắt nạt tôi nên cũng muốn hóng hớt. Kết quả bị anh đánh nhập viện.

Hôm sau tên đó rút học luôn.

Lần này cũng không ngoại lệ, Thẩm Dịch An xoa đầu tôi, giọng dịu hẳn:

“Bảo bối đừng sợ, anh sẽ giúp em đòi lại công bằng.”

Chữ “bảo bối” anh gọi, khàn khàn, thấp giọng, nghe vừa dính vừa ngọt, dù là diễn thôi cũng khiến mặt tôi đỏ bừng.

Anh quay sang nhìn Lý Nhất Ninh:

“Cô Lý, theo tôi được biết, cô liên tục làm khó vợ tôi, là định tuyên chiến với tôi à?”

Lý Nhất Ninh không ngờ anh trở mặt không chút nể tình, mặt lập tức tái mét:

“Không… không dám…”

“Không dám thì tốt, tôi không muốn thấy vợ tôi phải chịu thêm một chút ấm ức nào nữa.”

Thẩm Dịch An chẳng buồn nhìn ai nữa, cứ thế ôm tôi đi thẳng về phòng.

Biết hai người là vợ chồng, tổ chương trình lập tức xếp cho chúng tôi ở chung một phòng.

Vừa về đến nơi không có camera, anh lập tức buông tay tôi ra.

“Đồ lừa đảo, diễn cũng giỏi đấy.”

Tôi hừ nhẹ:

“Anh cũng đâu kém, còn gọi ‘bảo bối’ nữa kìa, ewww~”

Thẩm Dịch An thấy tôi làm mặt xấu cũng không nổi nóng, thong thả mở vali hành lý ra.

Trong đó —— nhét gần nửa thùng mì cay Hàn Quốc với cả đống sữa AD.

Tôi hét lên:

“Thẩm Dịch An! Anh nói anh mang đồ cho em mà?!”

Anh không ngẩng đầu:

“Đây chẳng phải đồ em thích ăn à?”

Thì đúng là vậy thật.

Tôi vội kéo tay áo anh:

“Vậy em tắm xong lấy gì mà mặc? Em đâu có mang theo đồ!”

Anh nói:

“Chúng ta là vợ chồng, em mặc đồ của anh là được.”

Rồi lại bổ sung một câu:

“Ngốc, mai anh sẽ gọi người mang đồ em tới.”

Tôi: Ờ.

Nói xong, anh cầm thứ gì đó trong tay rồi đi về phía phòng tắm.

Tôi cứ ngây ra nhìn thứ trong tay anh, anh bất ngờ quay lại:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

“Tiêu Niệm Niệm, em là biến thái hả? Nhìn cái gì đấy!?”

ẦM——

Tôi mới chợt nhận ra, thứ trong tay anh là… quần lót!

Là quần lót đó má ơi!!

Tắm xong, tôi đỏ mặt bước ra ngoài.

Đồ của Thẩm Dịch An mặc rộng thùng thình, trên che dưới hở.

Tôi còn đang lo không biết tối nay phải ngủ sao, thì đã thấy Thẩm Dịch An… trùm chăn kín mít như cái kén trên giường.

Anh có vẻ hơi khó chịu, môi mím chặt, ngón tay dài gõ liên tục trên màn hình.

Thấy tôi bước ra, anh liền co người rúc vào góc giường:

“Em đừng lại gần.”

Tôi cười phì.

Kết hôn rồi, mỗi đứa một phòng, cũng ít khi ở chung thế này.

Nhưng không vì vậy mà chúng tôi ngừng đấu võ mồm.

“Nếu em không lại gần, sao bù được hai lần kia?”

Anh tức điên, bóp giọng lại hét lên:

“Em mà dám lại gần, anh c.h.ế.t cho em xem! Anh nói rồi, anh chỉ bán nghệ, không bán thân!”

Tôi nhướn mày:

“Anh còn dám nhại lời thoại phim của em nữa là em đập anh đấy.”

Anh “ồ” một tiếng, thong thả buông chăn:

“Ngủ đi.”

Tắt đèn.

Lúc mơ màng thiếp đi, tôi nghe có ai đó khe khẽ thở dài.

“Ngốc ạ… anh biết phải làm gì với em bây giờ đây…”

5.

Hậu quả của việc ngủ cùng Thẩm Dịch An là tôi mơ mộng cả đêm xuân.

Sáng dậy rửa mặt, cảm giác mình như con gấu trúc to béo.

Còn Thẩm Dịch An thì trông có vẻ rất vui vẻ.

Chúng tôi dọn dẹp xong rồi xuống dưới, mới thấy dưới mắt Lý Nhất Ninh cũng có hai vết thâm lớn.

Đáng đời! Để cho cô hôm qua nói xấu tôi!

Hôm nay phải ghi hình phỏng vấn tương tác, khách mời đến đông đúc kín cả phòng khách.

Khách mời lần lượt đến, tôi và Thẩm Dịch An ngồi chính giữa.

Có vẻ ai đó ra hiệu, MC bước lên liền công kích tôi.

“Xin hỏi Tiêu Niệm Niệm, cô là người theo đuổi thầy Thẩm Dịch An phải không? Có bao giờ nghĩ đến khoảng cách giữa cô và anh ấy chưa? Có cảm thấy mình không xứng với anh ấy không?”

Tôi lắc đầu.

“Không hề, phần lớn thời gian, anh ấy còn không xứng với tôi ấy chứ.”

Giọng nói thẳng thắn khiến Thẩm Dịch An cười kín đáo, nắm c.h.ặ.t t.a.y che miệng.

Tôi thành thật mà, tôi không nói dối.

Ở khu nội trú, anh ấy là người ít được yêu thích nhất.

Nhớ hồi nhỏ chơi gia đình giả, Thẩm Dịch An thường bị loại ra ngoài.

Anh ấy tính tình khó ưa, hay bắt nạt bọn trẻ con khác, các bạn khác chẳng thích chơi với anh ta.