Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Cuối cùng tôi vẫn như ý nguyện, đăng ký cùng một trường đại học với Cố Dữ Xuyên.

 

Trước khi nhập học, chú Cố nói muốn cả nhà chụp một tấm ảnh gia đình.

 

Khi chụp ảnh, mẹ tôi bảo tôi và Cố Dữ Xuyên ngồi xổm trước mặt hai người, khoảnh khắc nhiếp ảnh gia bấm nút chụp.

 

Tôi cảm thấy đầu mình bị một lực mạnh vỗ sang một bên, ngay sau đó một vật mềm mềm, ướt át dán vào mặt tôi.

 

Mẹ tôi cười “hì hì”, quả nhiên khi người ta làm chuyện xấu thì chẳng ngại phiền phức chút nào.

 

Cố Dữ Xuyên hơi mất sức ngồi bệt xuống đất, mặt tôi đỏ bừng, không dám ngẩng đầu nhìn anh.

 

Mẹ tôi cười dựa vào vai chú Cố.

 

"Đã chụp nhiều ảnh nghiêm túc rồi, chụp một tấm không nghiêm túc cũng được chứ?"

 

"Hơn nữa chẳng phải hai đó nó là anh em sao, anh em thì phải như thế này mới giống chứ."

 

Chú Cố cũng cười rồi hôn má mẹ tôi, hoàn toàn không có vẻ gì là không vui.

 

"Đúng đúng đúng, em nói gì cũng đúng."

 

Sau màn kịch nhỏ này, tối đó Cố Dữ Xuyên không ra ăn cơm.

 

Tôi lén lút kéo mẹ tôi về phòng, kích động đến mức nhảy cẫng lên.

 

"Mẹ! Chúng ta có hơi vội vàng quá không?"

 

Mẹ tôi lườm tôi một cái: "Con hiểu cái gì, cái này gọi là giả vờ buông lỏng để nắm giữ!"

 

"Dạo này mẹ đã nhìn thấu rồi, Cố Dữ Xuyên đúng là một tên ngoài lạnh trong nóng như chú Cố của con nói."

 

"Không kích thích thằng bé một chút thì tình cảm của hai đứa làm sao mà tiến triển được bước đầu tiên? Dù sao dựa vào con là không được rồi."

 

Tuy tôi không hiểu nhưng vẫn chọn nghe lời mẹ.

 

Ngày đến trường, chú Cố đích thân lái xe đưa chúng tôi đi, tôi và Cố Dữ Xuyên không tự nhiên ngồi ở ghế sau.

 

Còn mẹ tôi thì cầm những tấm ảnh vừa rửa ra ngắm nghía, vừa xem vừa đưa ảnh cho tôi: "Ấy, Tinh Tinh nhìn xem con và thằng bé có tướng phu thê ghê... à không... là có tướng anh em..."

 

Tôi nhận lấy tấm ảnh, trong ảnh tôi đang trừng mắt kinh ngạc, còn miệng Cố Dữ Xuyên mang theo ý cười hôn lên má tôi.

 

Tôi chưa kịp ngắm nghía xong thì Cố Dữ Xuyên đã cầm lấy tấm ảnh trong tay tôi với vẻ mặt lạnh lùng. 

 

Anh có chút không tự nhiên nhét tấm ảnh vào túi mình.

 

"Tấm ảnh này làm hỏng hình tượng của anh, tịch thu."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Mẹ tôi thích thú nhìn hai chúng tôi cười.

 

Trên đường có mẹ tôi, cái người lắm lời này nên cũng không quá khó xử, khi đến trường, tôi phấn khích đến mức đã quăng hết những phiền muộn đó lên chín tầng mây.

 

Tôi kéo tay Cố Dữ Xuyên hỏi tới hỏi lui: "Anh ơi, căng tin ở đâu?"

 

"Còn tòa giảng đường thì sao?"

 

"Trường rộng quá! Trạm chuyển phát nhanh ở đâu? Quán nào bên ngoài trường ngon vậy?"

 

"Anh ơi, mau giúp em tránh 'sập hầm', anh làm 'cẩm nang' cho em đi!"

 

Mẹ tôi và chú Cố kéo hành lý của tôi đi phía sau: "Ông Cố à, còn trẻ đúng là tốt nhỉ, đầu óc nói rớt là rớt luôn."

 

Sau khi tôi nhận xong chìa khóa ký túc xá, mẹ tôi và chú Cố tự nguyện giúp tôi trải giường.

 

Còn Cố Dữ Xuyên thì đi cùng tôi đến siêu thị mua một số đồ dùng sinh hoạt.

 

Khi đi ngang qua tòa giảng đường, không ít người đã chào hỏi Cố Dữ Xuyên.

 

"Anh ơi, anh nổi tiếng lắm hả? Sao ai cũng quen anh vậy?"

 

Tôi đứng cạnh Cố Dữ Xuyên, không hiểu sao cũng cảm thấy có chút tự hào.

 

"Ừm, họ đều là bạn bè hồi đó, có một vài người còn ở lại trường."

 

"Trạm chuyển phát nhanh cách ký túc xá của em khá xa, đợi anh tìm bạn gửi cho em một chiếc xe."

 

"Đi học cũng có thể đạp xe đi."

 

Sau khi mọi thứ được sắp xếp ổn thỏa, tôi quyến luyến vẫy tay chào tạm biệt ba người.

 

Trước khi Cố Dữ Xuyên đi, tôi đã hỏi anh có thể thường xuyên đến thăm tôi không, anh đã đồng ý.

 

Ban đầu tôi nghĩ vừa vào đại học sẽ hơi nhớ nhà và cảm giác không thoải mái.

 

Không ngờ, sau khi quen với bạn cùng phòng thì cảm giác đó đã bị tôi quăng lên chín tầng mây.

 

Đầu tiên là trải qua một tháng huấn luyện quân sự, ngày từ thao trường về, dù tôi có liên tục bôi kem chống nắng thì cũng không tránh khỏi bị đen đi.

 

Kỳ nghỉ huấn luyện quân sự và kỳ nghỉ Quốc Khánh được nghỉ liền nhau, ngay tối hôm đó tôi đã sốt ruột gọi điện cho Cố Dữ Xuyên.

 

"Anh ơi, đến đón em đi, em được nghỉ rồi!"

 

Đầu dây bên Cố Dữ Xuyên có chút ồn ào nhưng rất nhanh sau đó thì yên tĩnh lại.

 

Khi tôi đợi Cố Dữ Xuyên ở cổng trường thì có một đàn anh lạ mặt cứ loanh quanh bên cạnh tôi.