Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
"Có chuyện gì vậy ạ?" Tôi tự cho là mình tốt bụng liền đi đến trước mặt anh ấy.
"Đàn anh cứ nhìn em mãi, có chuyện gì không ạ?"
Người đàn ông đó đeo kính gọng, thấy tôi tiến lên liền vội lùi lại mấy bước.
"À thì..."
"À, em là Ôn Tinh phải không?"
Tôi khẽ gật đầu: "Dạ em là Ôn Tinh, có chuyện gì vậy ạ?"
Tôi chỉ thấy anh ấy nhanh chóng lấy ra một lá thư từ trong túi đưa cho tôi.
"Bạn anh nhờ anh đưa cho em, nó nhát quá, không dám đến."
"Nó là Trương Sâm, sinh viên năm hai khoa Vật lý."
"Em cứ nhận đi, anh có việc bận nên đi trước đây."
Sau khi anh ấy đi, tôi đang định mở thư thì nhìn thấy Cố Dữ Xuyên không biết từ lúc nào đã đứng bên cạnh tôi.
Vẻ mặt anh không rõ, ngược lại làm tôi có chút ngượng ngùng.
"Anh ơi, anh đến rồi."
Cố Dữ Xuyên nheo mắt nhìn phong bì trong tay tôi: "Đây là cái gì?"
Tôi theo bản năng giấu lá thư ra sau lưng: "Ưm..."
"Mới đi học có một tháng mà đã nhận được thư tình rồi?"
"Có biết đến trường là để học không đấy?"
Cố Dữ Xuyên lải nhải giảng giải cho tôi suốt trên xe.
Anh nói yêu đương ở đại học là hành vi cực kỳ không nên, tuy rất nhiều người ở đại học nhìn có vẻ đơn thuần nhưng thực chất lại chẳng đơn thuần chút nào.
Gần đến nhà, Cố Dữ Xuyên bảo tôi đưa thư tình cho anh.
Tôi suy đi nghĩ lại, đối mặt với vẻ mặt lạnh lùng của Cố Dữ Xuyên, cuối cùng vẫn ngoan ngoãn đưa lá thư cho anh.
Lúc này sắc mặt Cố Dữ Xuyên mới dịu đi.
Về đến nhà, tôi sốt ruột lao vào phòng mẹ tôi, tôi ôm bà và kể cho bà nghe tất cả mọi chuyện xảy ra ở trường trong một tháng qua.
Mãi cho đến khi tôi nói khô cả họng, mẹ tôi mới đưa cho tôi một cốc nước.
"Không yêu đương à?"
"Có thấy trai đẹp nào không? Có thích ai không?"
"Hay vẫn định treo cổ trên cái cây ngoài lạnh trong nóng là Cố Dữ Xuyên đó?"
Tôi cẩn thận đánh giá trong lòng, rồi nghiêm túc gật đầu với mẹ.
"Vâng! Cố Dữ Xuyên, anh ấy nhìn có vẻ phóng khoáng nhưng lại có học thức sâu rộng. Tài sắc vẹn toàn, lại còn đẹp trai, da trắng lạnh."
"Thích ạ."
Mẹ tôi khẽ nhướng mày với tôi: "Đã vậy thì mẹ sẽ giúp con một tay nữa."
Mẹ tôi bí ẩn đẩy tôi ra ngoài cửa.
"Đi đi đi, nghỉ ngơi đi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
"Con không cần biết, con chỉ cần giống như một đứa ngốc như bây giờ là được rồi."
Nhưng mãi cho đến khi kỳ nghỉ của tôi kết thúc, tôi vẫn không đoán ra rốt cuộc mẹ tôi đang bày trò gì.
Học kỳ mới bắt đầu, tôi theo lời khuyên của Cố Dữ Xuyên, tham gia không ít câu lạc bộ mà tôi quan tâm.
Dần dần, các hoạt động ngoại khóa phong phú đã chiếm phần lớn thời gian của tôi.
Đôi khi ngay cả tin nhắn của mẹ, tôi cũng không có thời gian để trả lời, đừng nói đến của Cố Dữ Xuyên.
Cuối cùng dưới sự dẫn dắt của toàn bộ thành viên trong nhóm, câu lạc bộ của chúng tôi đã hoàn thành một dự án lớn.
Hội trưởng hẹn chúng tôi cùng đi ăn liên hoan bên ngoài.
Vì Cố Dữ Xuyên đã kể cho tôi nghe những chuyện vòng vo trong câu lạc bộ nên vốn dĩ tôi không định đi ăn nhưng vì không thể từ chối, cuối cùng tôi vẫn chọn đi cùng họ.
Nhà hàng mà hội trưởng chọn rất phong cách, không chỉ có nhạc mà còn ở ngoài trời.
Tôi báo cáo lịch trình cho mẹ tôi trên điện thoại xong thì không xem điện thoại nữa.
Mãi cho đến khi câu lạc bộ chúng tôi bắt đầu chơi trò chơi.
Trò chơi trên bàn nhậu, chai bia uống hết quay vào ai thì người đó phải uống một ly rượu hoặc hoàn thành "thật lòng hay thử thách".
Tôi không thể từ chối, vốn định làm nền nhưng không may, ván đầu tiên đã đến lượt tôi.
Tôi ngồi tại chỗ: "Em chọn thật lòng." Dù sao thì người yêu sĩ diện như tôi không thể làm “thử thách” được.
Còn uống rượu thì người chưa từng uống như tôi cũng không thể uống được.
Hội trưởng cười tủm tỉm nhìn tôi: "Ôn Tinh, em là người xinh nhất trong câu lạc bộ của chúng ta, chắc bình thường yêu đương không ít nhỉ?"
Tôi nhướng mày thành thật trả lời: "Mẹ em từ nhỏ đến lớn quản em siêu nghiêm, em chưa từng yêu đương lần nào."
"Được rồi, coi như em qua."
Trò chơi này càng chơi càng hay, đặc biệt là khi tôi quay vào người khác để trêu chọc họ, mãi cho đến khi hội trưởng chọn "thử thách".
Bạn học bên cạnh bảo anh ấy hôn người khác giới mà anh ấy cảm thấy hứng thú nhất trong số những người có mặt.
Tôi mơ hồ cảm thấy có chút bất an, liền giả vờ lấy điện thoại từ trong túi ra định bỏ trốn.
Tin nhắn mẹ tôi gửi tôi còn chưa kịp xem, vừa ngẩng đầu lên thì thấy hội trưởng đứng dậy đi về phía tôi.
Các bạn học bên cạnh đều đang la hét hò reo, tôi nắm chặt túi, muốn chạy trốn.
Giây tiếp theo, một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau tôi.
"Ôn Tinh, lại đây."
Tôi quay đầu nhìn lại thì thấy Cố Dữ Xuyên đang khoanh tay lạnh lùng nhìn chằm chằm hội trưởng.
Tôi vội vàng xách túi đi về phía Cố Dữ Xuyên.
Hội trưởng bị mất mặt cũng có chút khó chịu, anh ấy lạnh lùng nhìn Cố Dữ Xuyên: "Anh là ai vậy?"
"Tôi đang chơi 'thử thách' mà, anh bạn đừng nhìn tôi bằng ánh mắt đó được không?"
Cố Dữ Xuyên không thèm để ý đến anh ấy mà đi thẳng đến bàn rượu mở vài chai bia.
Cứ thế tu ừng ực.
Cố Dữ Xuyên không chớp mắt mà uống hết ba chai bia.