Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

“Tôi đưa Ôn Tinh đi, tiền tôi đã thanh toán rồi, mọi người cứ chơi vui vẻ."

 

Đẹp trai quá, đẹp trai quá, đẹp trai quá...

 

Khi bị Cố Dữ Xuyên đưa đi, tôi vẫn chưa kịp phản ứng lại anh tìm đến bằng cách nào.

 

Mãi cho đến khi tôi thấy Giang Việt đang tựa vào cửa xe của anh.

 

Giang Việt cầm thanh sắt trong tay, không chớp mắt nhìn về phía chúng tôi.

 

Khi ngồi lên xe, tôi nghe lời Giang Việt mới hiểu ra chuyện gì đã xảy ra.

 

Sau khi tôi gửi tin nhắn đó cho mẹ.

 

Mẹ tôi ở nhà liền la lớn không xong rồi, nói tôi bị người ta bắt nạt.

 

Nói rằng tôi đang bị chuốc rượu ở bữa nhậu, mẹ tôi sốt ruột đến mức phát bệnh ngay tại chỗ, nằm trên giường không thể dậy được.

 

Mẹ tôi run rẩy gọi điện cho Cố Dữ Xuyên.

 

Cố Dữ Xuyên không nói hai lời liền dẫn Giang Việt tới.

 

Tôi cúi đầu cười trộm, hóa ra cái "thần trợ công" mẹ tôi nói là "thần trợ công" như thế này đây.

 

Giang Việt lái xe đưa hai chúng tôi về, trước khi đi còn khoe cơ bắp với tôi.

 

"Em gái, hôm nay anh chỉ không đánh nhau thôi, nếu không anh nhất định phải cho em xem nắm đ.ấ.m của anh cứng đến mức nào."

 

"Oa, cho em sờ thử được không?"

 

Giang Việt sảng khoái đồng ý, tôi vừa định đưa tay ra thì bị người ta kéo ra khỏi xe.

 

"Sờ cái gì, nam nữ thụ thụ bất thân em không biết à?"

 

"Hơn nữa, anh không có cơ bắp à? Em sờ của anh đi."

 

Tôi ngẩng đầu nhìn Cố Dữ Xuyên, vì uống rượu nên khuôn mặt vốn trắng trẻo của anh hơi đỏ.

 

"Anh ơi." Tôi theo bản năng gọi tên Cố Dữ Xuyên.

 

"Ừm? Sao vậy?"

 

"Anh có thích em không?"

 

Tôi nhìn Cố Dữ Xuyên, nói ra điều mà tôi luôn muốn nói.

 

Cố Dữ Xuyên nhếch môi: "Anh thể hiện chưa rõ ràng sao?"

 

"Nhưng mà trước đây anh đã từ chối em mà."

 

"Chắc chắn là anh không thích em nên mới từ chối em."

 

Tôi lớn tiếng tố cáo: "Anh đúng là đồ lừa đảo. Lần đầu em yêu qua mạng đã thất bại rồi."

 

Cố Dữ Xuyên nghe xong lời tôi nói, cười đến mức không thể đứng thẳng người.

 

"Ôn Tinh, sao tự nhiên lại nói hết những lời trong lòng ra vậy?"

 

Cố Dữ Xuyên từng bước dồn ép tôi, cho đến khi tôi bị dồn vào góc tường.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

 

"Đứa trẻ vừa mới trưởng thành đó là em đúng không."

 

"Cả ngày lên mạng sao chép mấy lời thả thính sến súa gửi cho anh."

 

"Tán tỉnh người ta là tán tỉnh kiểu này hả?"

 

Mắt tôi sáng lấp lánh nhìn Cố Dữ Xuyên: "Sao anh biết?"

 

Cố Dữ Xuyên cúi đầu hôn tôi một cái, tôi muốn né nhưng bị anh ghì chặt gáy.

 

"Bởi vì, anh có thể tìm được Wechat của em thông qua số điện thoại."

 

"Đồ ngốc."

 

Khi tôi còn đang muốn tiếp tục biện minh cho mình, đột nhiên mẹ tôi thò đầu ra từ trên lầu.

 

"Ông Cố, CP em đẩy là thật rồi!"

 

Tôi và Cố Dữ Xuyên đồng thời bật cười thành tiếng, chỉ nghe Cố Dữ Xuyên ghé sát tai tôi, từng chữ một nói: "Ngoan, đừng gọi anh trai, gọi một tiếng chồng nghe xem nào."

 

Phiên ngoại 1:

 

Bạn hỏi tôi tình yêu của bố mẹ là trông như thế nào, tôi nghĩ chắc là giống như mẹ tôi vậy.

 

Khi còn rất trẻ, mẹ tôi đã dứt khoát ly hôn với bố.

 

Mặc dù trong cuộc đời tôi không có bóng dáng người bố nhưng mẹ tôi lại giống như một người bố, luôn bảo vệ tôi.

 

Mẹ tôi xinh đẹp lộng lẫy, thông minh tài giỏi, xứng đáng với những mỹ từ rực rỡ nhất trên thế gian này.

 

Bà vì tôi mà từ chối nhiều người theo đuổi, mãi cho đến khi, bà lại sẵn lòng vì tôi mà thâm nhập nội bộ địch.

 

Sau nhiều năm ở bên Cố Dữ Xuyên, tôi đã biết được sự thật trong thư phòng của chú Cố.

 

Bức ảnh của chú ấy và mẹ tôi hồi trẻ cứ thế chễm chệ trên bàn.

 

Khi hỏi chú Cố tôi mới biết, chú ấy và mẹ tôi "đôi bên tình nguyện" nhưng vì tác động bên ngoài và một số yếu tố bất khả kháng.

 

Năm đó hai người không thể đến được với nhau mà đều đã lập gia đình riêng nhưng rồi đến tuổi trung niên thì "cuối cùng cũng thành đôi".

 

Chú Cố đứng trước cửa sổ sát đất, khẽ thở dài: "Haizz, chuyện năm xưa khó nói lắm, cả hai đều có nỗi khổ riêng."

 

Mẹ tôi đúng lúc đẩy cửa bước vào: "Đúng đó, chuyện năm xưa mỗi người một nỗi khổ. Hừ, nếu biết đó là lần cuối gặp mặt thì năm đó em đã tát c.h.ế.t cái lão già nhà anh luôn đi cho rồi!"

 

Mẹ tôi kéo tôi sang một bên:"Bé cưng, con biết không, lúc con đưa ảnh Cố Dữ Xuyên cho mẹ xem, mẹ liếc mắt một cái đã nhận ra thằng bé là con của cái lão già này rồi!"

 

"Giờ thì tốt rồi, bố nó đã bị mẹ con tóm gọn, con trai ông ấy cũng bị con tóm gọn."

 

"Hai bố con nhà này đã bị hai mẹ con mình nắm gọn trong lòng bàn tay."

 

"Nào, give me five cùng mẹ đi!"

 

"Five!" Tôi nhẹ nhàng đập tay với mẹ, vui đến mức cả người cứ run bần bật.

 

Cảm ơn mẹ già mê đọc sách, sau khi tìm được tình yêu đích thực của mình, cũng giúp con tìm được tình yêu đích thực.

 

-Hết-