Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Sau

Tôi đứng ở góc khuất, cảm giác như một bóng ma lạc vào cõi phàm trần. Ánh đèn pha lê rực rỡ từ sảnh tiệc cưới hắt xuống, lung linh đến chói mắt. Tiếng nhạc du dương, những tiếng cười nói rộn ràng, tất cả tạo nên một bức tranh hạnh phúc mà tôi không thuộc về.

 

Người đàn ông tôi từng yêu hơn cả sinh mạng đang đứng trên sân khấu. Anh ta, Trần Bách, khoác tay một người phụ nữ khác – Lê Mai – mỉm cười rạng rỡ. Đó là nụ cười mà anh từng dành cho tôi, từng hứa hẹn cả một tương lai.

 

Tôi nắm chặt chiếc ví nhỏ trong tay, móng tay hằn sâu vào da thịt. Trái tim tôi như bị hàng ngàn mũi kim đ.â.m vào, đau đớn đến tê dại. Tôi đến đây không phải để phá hoại, chỉ muốn nhìn anh lần cuối, để tự mình kết thúc đoạn tình cảm ám ảnh này.

 

“Lan, em làm gì ở đây?” Một giọng nói quen thuộc vang lên bên tai, khiến tôi giật mình. Là Bảo, bạn thân của Bách, cũng là người bạn cũ của tôi.

 

Tôi quay lại, nở một nụ cười gượng gạo. “Chào Bảo. Tôi... tôi chỉ đi ngang qua thôi.”

 

Bảo nhìn tôi với ánh mắt phức tạp, vừa thương hại vừa khó xử. “Em vẫn chưa quên được Bách sao?”

 

Tôi lắc đầu, cố gắng tỏ ra mạnh mẽ. “Quên rồi. Chỉ là... tò mò muốn xem thôi.”

 

“Bách giờ hạnh phúc lắm,” Bảo nói, giọng nhỏ dần, như sợ làm tôi tổn thương. “Mai là con gái của ông chủ tập đoàn Đông Á, cô ấy yêu Bách thật lòng.”

 

Nghe những lời đó, tôi chỉ thấy nực cười. Hạnh phúc? Yêu thật lòng? Vậy còn lời hứa anh dành cho tôi thì sao?

 

Tôi biết, tôi không nên đến đây. Mỗi giây phút ở lại chỉ khiến vết thương trong lòng tôi thêm rỉ máu. Tôi khẽ thở dài, định rời đi, thoát khỏi không khí ngột ngạt này.

 

Tôi xoay người, bước chậm rãi về phía lối ra. Tôi muốn biến mất, không để lại dấu vết gì.

 

Nhưng chưa kịp bước thêm bước nào, một lực đẩy mạnh từ phía sau khiến tôi mất thăng bằng. Tôi không kịp phản ứng, cả người loạng choạng.

 

Một tiếng “Ào” lớn vang lên. Tôi cảm nhận được sự lạnh giá bao trùm lấy mình. Hồ nước sau khách sạn. Tôi đã ngã xuống hồ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Nước lạnh buốt tràn vào mũi, vào miệng. Tôi ho sặc sụa, cố gắng vùng vẫy. Nhưng bộ váy dài và đôi giày cao gót khiến tôi càng khó cử động. Tôi chới với, cố gắng bám víu vào bất cứ thứ gì có thể, nhưng xung quanh chỉ là nước.

 

Tôi nghe thấy tiếng nhạc vẫn vang lên từ sảnh tiệc, tiếng cười nói vẫn rộn ràng. Không ai để ý đến góc khuất này. Không ai biết có một người đang chìm dần.

 

Tim tôi đập thình thịch, một cảm giác hoảng loạn tột độ xâm chiếm. Tôi vùng vẫy yếu ớt hơn, phổi tôi bắt đầu bỏng rát. Hình ảnh Bách và Mai nắm tay nhau trên sân khấu thoáng qua trong đầu tôi.

 

Tôi cố gắng ngẩng đầu lên, hy vọng một tia sáng, một bóng người. Trong khoảnh khắc đó, tôi thấy anh.

 

Trần Bách. Anh đang đứng ở ban công tầng hai của khách sạn, ánh mắt hướng về phía hồ nước. Anh đã quay đầu lại, đúng khoảnh khắc tôi chìm xuống. Ánh mắt anh chạm vào tôi, không chút hoảng hốt, không chút bất ngờ.

 

Một thoáng, chỉ một thoáng thôi. Rồi anh... đã chọn quay đi. Bóng lưng anh khuất dần sau cánh cửa.

 

Tim tôi như ngừng đập. Cú sốc này còn lớn hơn cả sự phản bội. Anh nhìn thấy tôi, và anh bỏ mặc tôi. Bỏ mặc tôi c.h.ế.t đuối trong im lặng.

 

Nước tràn vào phổi, tầm nhìn của tôi mờ dần. Cơ thể tôi nặng trĩu, không còn sức để vùng vẫy. Tôi cảm thấy lạnh, lạnh thấu xương. Tôi nghĩ, đây là kết thúc rồi sao? Kết thúc cho một cuộc tình, và cho cả cuộc đời tôi?

 

Tôi nhắm mắt lại, phó mặc số phận. Ý thức tôi chìm dần vào bóng tối. Trong giây phút cuối cùng, tôi cảm thấy một nỗi căm hờn trỗi dậy mạnh mẽ. Căm hờn anh, căm hờn sự tàn nhẫn của anh. Căm hờn số phận đã đẩy tôi vào bi kịch này.

 

Nhưng rồi, một cảm giác ấm áp bất ngờ bao trùm lấy tôi. Một bàn tay, không phải là ảo ảnh, mà là một bàn tay thật, nắm lấy tay tôi. Nó kéo tôi lên, kéo tôi ra khỏi vực sâu của bóng tối, ra khỏi sự lạnh lẽo của cái chết.

 

Tôi không biết đó là ai, hay tại sao họ lại ở đó. Nhưng tôi biết, tôi không chết. Và tôi sẽ trở lại. Để trả lại tất cả. Để bắt anh phải trả giá.

 

Tôi bỗng cảm thấy một sức mạnh lạ thường trỗi dậy. Cái c.h.ế.t đã không thể giữ được tôi. Và bây giờ, không gì có thể ngăn cản tôi trở về. Trần Bách, Lê Mai, các người sẽ phải đối mặt với hậu quả của những gì đã gây ra.

 

Tôi nín thở, cơ thể được kéo lên từ dưới đáy hồ. Ánh trăng mờ nhạt xuyên qua mặt nước, rọi vào khuôn mặt của một người phụ nữ lạ. Bà ấy có mái tóc bạc trắng, đôi mắt sâu thẳm nhìn tôi. Tôi muốn nói gì đó, muốn hỏi bà là ai, nhưng cổ họng tôi nghẹn ứ. Tôi biết, từ giờ trở đi, cuộc đời tôi sẽ không còn giống như trước nữa. Tôi đã được hồi sinh, nhưng không phải là tôi của ngày xưa.

 

Bàn tay ấy vẫn nắm chặt lấy tay tôi, ấm áp một cách kỳ lạ giữa làn nước lạnh giá. Tôi nhìn lên khuôn mặt bà, một khuôn mặt khắc khổ nhưng ánh mắt lại đầy sự thấu hiểu. Bà ấy chỉ khẽ lắc đầu, như thể đã biết trước mọi chuyện sẽ xảy ra. Tôi biết, đây không phải là sự trùng hợp. Đây là định mệnh. Và định mệnh này, sẽ đưa tôi trở lại. Trở lại để đòi lại những gì đã mất.