Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tôi choàng tỉnh, cả người đau nhức như vừa trải qua một trận bão lớn. Mùi hương của thảo mộc và thuốc bắc thoang thoảng trong không khí. Tôi nằm trên một chiếc giường tre đơn sơ, xung quanh là những bức tường gỗ cũ kỹ. Đây không phải là bệnh viện, cũng không phải là nhà tôi.
“Cô bé, cuối cùng cô cũng tỉnh rồi.” Một giọng nói trầm ấm vang lên. Tôi quay đầu, thấy một người phụ nữ lớn tuổi đang ngồi bên cạnh. Bà có mái tóc bạc phơ được búi gọn gàng, khuôn mặt hiền từ nhưng đôi mắt lại sắc sảo đến lạ.
Tôi cố gắng ngồi dậy, nhưng toàn thân rã rời. “Bà... bà là ai? Đây là đâu?” Giọng tôi khản đặc, như vừa trải qua một giấc mơ dài.
Bà mỉm cười nhẹ. “Ta là Mây. Đây là nhà của ta, ven sông. Ta thấy cô bé trôi dạt vào bờ, cứ tưởng không qua khỏi.”
“Trôi dạt?” Tôi nhíu mày. Ký ức vụt về. Chiếc váy cưới, Bách, hồ nước, và cái quay lưng vô tình của anh. Nỗi đau và sự căm phẫn lại bùng lên trong lòng tôi.
“Con bé may mắn lắm,” Bà Mây nói tiếp, giọng bà vẫn nhẹ nhàng. “Nếu không phải ta ra sông lấy nước sớm, chắc giờ cô đã thành một phần của dòng chảy rồi.”
Tôi im lặng. Cảm giác lạnh lẽo của nước hồ vẫn còn đọng lại trên da thịt. Tôi đã c.h.ế.t đi sống lại. Và cái c.h.ế.t hụt đó đã thay đổi tôi.
“Cô bé còn nhớ gì không?” Bà Mây hỏi, ánh mắt bà nhìn sâu vào tôi, như thể muốn đọc thấu tâm can.
Tôi gật đầu. “Tôi nhớ. Nhớ tất cả.” Nhưng tôi lại cảm thấy có những khoảng trống trong đầu. Những gì xảy ra trước khi tôi đến tiệc cưới, mọi thứ đều mờ nhạt. Nhưng cái khoảnh khắc Bách quay lưng, nó rõ ràng như vừa xảy ra.
“Cô bé bị sốc nặng,” Bà Mây nói, như đoán được suy nghĩ của tôi. “Cơ thể cô bị suy kiệt, và tâm trí cô cũng vậy. Tốt nhất là hãy nghỉ ngơi thật kỹ.”
Những ngày sau đó, tôi sống cùng Bà Mây trong căn nhà nhỏ ven sông. Bà là một lương y, chuyên bốc thuốc và chữa bệnh bằng thảo mộc. Bà ít nói, nhưng luôn chăm sóc tôi tận tình. Bà không hỏi nhiều về quá khứ của tôi, nhưng ánh mắt bà luôn chứa đựng sự thông hiểu sâu sắc.
Tôi dần hồi phục. Cơ thể khỏe mạnh hơn, nhưng tâm hồn tôi lại trống rỗng. Tôi mất đi một phần ký ức của mình, những ký ức không liên quan đến Bách. Điều này khiến tôi cảm thấy lạc lõng, như một người xa lạ trong chính cuộc đời mình.
Một buổi chiều, tôi ngồi bên cửa sổ, nhìn ra dòng sông phẳng lặng. Tôi nhớ lại lời nói của Bảo, về Lê Mai, về tập đoàn Đông Á. Tôi biết, đây không phải là một cuộc tình tay ba đơn thuần. Nó là một sự tính toán, một sự đổi chác.
“Cô bé đang nghĩ gì vậy?” Bà Mây đặt chén trà thảo mộc xuống bàn. Hương thơm dịu nhẹ xoa dịu tâm trí tôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
“Tôi đang nghĩ... về anh ta,” tôi nói, giọng đầy chua chát. “Về những gì đã xảy ra.”
Bà Mây khẽ thở dài. “Hận thù sẽ chỉ làm tổn thương chính mình thôi, cô bé ạ.”
“Nhưng tôi không thể không hận,” tôi đáp, giọng tôi bất giác trở nên lạnh lẽo. “Anh ta đã nhìn tôi chết. Anh ta đã bỏ mặc tôi. Tôi sẽ không bao giờ quên được điều đó.”
“Vậy cô bé muốn làm gì?” Bà Mây hỏi, ánh mắt bà không còn sự hiền từ nữa, thay vào đó là một sự nghiêm nghị.
Tôi nhìn thẳng vào mắt bà. “Tôi muốn trở lại. Trở lại để đòi lại những gì thuộc về tôi. Để bắt anh ta phải trả giá cho sự tàn nhẫn đó.”
Bà Mây im lặng một lúc lâu. Bà nhìn tôi dò xét, như thể đang cân nhắc điều gì đó. Cuối cùng, bà gật đầu.
“Con đường cô bé chọn sẽ rất khó khăn. Nhưng nếu cô bé đã quyết tâm, ta sẽ giúp.”
Tôi ngạc nhiên nhìn bà. “Bà giúp tôi?”
“Ta đã thấy nhiều người bị tổn thương, nhiều người bị bỏ rơi. Cô bé có một ý chí mạnh mẽ. Ta tin cô bé có thể làm được,” Bà Mây nói, rồi bà đứng dậy, bước đến một cái rương gỗ cũ kỹ. Bà mở nó ra, bên trong là những cuốn sách cổ, những bản đồ và rất nhiều tài liệu lạ lùng.
“Ta sẽ dạy cô bé mọi thứ cô bé cần để sống sót trong thế giới khắc nghiệt đó. Cô bé sẽ phải học cách che giấu thân phận, học cách nhìn thấu lòng người, và quan trọng nhất là học cách bảo vệ chính mình,” Bà Mây nói, giọng bà không còn là giọng của một lương y nữa, mà là của một người thầy, một người dẫn dắt.
Tôi hiểu. Bà Mây không chỉ cứu mạng tôi, mà còn trao cho tôi một cơ hội thứ hai. Một cơ hội để sống lại, để mạnh mẽ hơn, và để đối mặt với quá khứ. Từ giây phút đó, tôi không còn là Nguyễn Lan yếu đuối bị tình yêu làm mù quáng nữa. Tôi sẽ là một người khác, một người được rèn giũa từ nỗi đau, và sẵn sàng cho cuộc chiến sắp tới.
Tôi nhìn bà, đôi mắt đầy quyết tâm. “Tôi sẽ học. Tôi sẽ làm mọi thứ để anh ta phải hối hận.”
Bà Mây chỉ khẽ gật đầu, rồi đưa cho tôi một cuốn sách cũ. “Bắt đầu từ đây đi, Lan. Cô bé sẽ phải học lại mọi thứ, từ đầu.”
Tôi cầm cuốn sách, cảm thấy một luồng năng lượng mới chảy trong huyết quản. Con đường phía trước đầy chông gai, nhưng tôi không còn sợ hãi. Tôi đã c.h.ế.t một lần. Bây giờ, tôi đang sống lại, và tôi sẽ không để ai dẫm đạp lên mình nữa. Trần Bách, Lê Mai, hãy đợi đấy. Tôi sẽ trở lại, và lần này, tôi sẽ không lặng lẽ chìm xuống nữa.