Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Lời thú tội của Trần Bách đã mở ra một cánh cửa mới cho vụ án. Lê Mai và cha cô ta, ông Lê Văn Đồng, bị bắt giữ ngay tại tòa vì tội rửa tiền, gian lận kinh tế và đồng phạm trong vụ cố ý g.i.ế.c người. Tin tức này gây chấn động cả nước, và tập đoàn Đông Á đứng trước bờ vực sụp đổ.
Tôi trở thành nhân chứng quan trọng nhất trong vụ án. Tôi phải trải qua nhiều buổi lấy lời khai, đối chất với công tố viên và cảnh sát điều tra. Mỗi lần kể lại câu chuyện, nỗi đau lại trỗi dậy, nhưng tôi biết mình phải mạnh mẽ. Tôi đang đòi lại công bằng, không chỉ cho riêng mình mà còn cho những người khác đã bị họ chà đạp.
Trần Bách cũng bị bắt giữ, nhưng anh ta được biệt đãi hơn Lê Mai nhờ việc thành khẩn khai báo. Anh ta đã cung cấp rất nhiều thông tin quan trọng về các hoạt động phi pháp của gia đình Lê Mai. Có vẻ như anh ta muốn chuộc lỗi, hoặc ít nhất là giảm nhẹ tội cho bản thân.
Tôi không biết mình có nên tin anh ta không. Tình yêu và sự tin tưởng đã c.h.ế.t trong tôi từ lâu rồi. Giờ đây, tôi chỉ muốn thấy công lý được thực thi một cách triệt để.
Trong một buổi đối chất tại cơ quan điều tra, tôi và Trần Bách được cho gặp mặt. Anh ta trông tiều tụy hơn rất nhiều. Ánh mắt anh ta đầy sự hối hận và mệt mỏi.
“Lan... anh xin lỗi,” anh ta nói, giọng anh ta khản đặc. “Anh biết anh đã gây ra lỗi lầm không thể tha thứ. Anh đã hèn nhát, đã tham lam. Anh xứng đáng với mọi hình phạt.”
Tôi nhìn anh ta. “Anh Bách, tôi không biết anh có thật sự hối hận hay không. Nhưng tôi sẽ không bao giờ quên được khoảnh khắc anh quay lưng đi, bỏ mặc tôi chìm xuống hồ.”
“Anh biết,” anh ta cúi đầu. “Anh sẽ sống với hình ảnh đó suốt đời. Anh đã sai rồi, Lan. Anh đã đánh mất người con gái yêu anh chân thành nhất vì những thứ phù phiếm.”
Tôi không đáp lại. Những lời đó đã quá muộn. Mọi thứ đã vỡ nát rồi.
Sau nhiều tháng điều tra và xét xử, phán quyết cuối cùng cũng được đưa ra. Lê Mai và ông Lê Văn Đồng bị kết án tù giam với nhiều tội danh nghiêm trọng. Tập đoàn Đông Á bị giải thể, tài sản bị tịch thu để bồi thường thiệt hại.
Trần Bách nhận một bản án nhẹ hơn nhờ hợp tác với cơ quan điều tra, nhưng anh ta cũng phải đối mặt với những hậu quả nặng nề. Sự nghiệp của anh ta hoàn toàn sụp đổ, và danh tiếng bị hủy hoại. Anh ta mất tất cả, đúng như những gì tôi mong muốn.
Tôi ngồi trong phòng xử án, lắng nghe phán quyết. Tôi cảm thấy nhẹ nhõm, nhưng không hề có sự hả hê. Trả thù không mang lại hạnh phúc. Nó chỉ mang lại sự trống rỗng.
Sau phiên tòa, tôi đến thăm Bà Mây. Bà vẫn sống trong căn nhà nhỏ ven sông, vẫn bốc thuốc chữa bệnh cho người nghèo. Bà đón tôi với nụ cười hiền hậu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
“Con bé đã làm được rồi,” Bà Mây nói. “Công lý đã được thực thi.”
“Vâng, bà,” tôi đáp. “Nhưng con cảm thấy rất trống rỗng. Con không biết mình nên làm gì tiếp theo.”
Bà Mây nhìn tôi, ánh mắt bà đầy sự thấu hiểu. “Con bé đã sống với hận thù quá lâu. Giờ là lúc con bé phải học cách buông bỏ, và tìm thấy một ý nghĩa mới cho cuộc đời mình.”
“Con không biết liệu con có thể tha thứ được không,” tôi nói, giọng tôi trầm buồn.
“Tha thứ không phải là quên đi,” Bà Mây nhẹ nhàng nói. “Tha thứ là giải thoát bản thân khỏi xiềng xích của hận thù. Con bé đã chiến thắng. Giờ là lúc con bé nên tìm kiếm bình yên.”
Tôi ở lại với Bà Mây thêm vài ngày. Tôi giúp bà bốc thuốc, chăm sóc vườn cây. Tôi cảm thấy tâm hồn mình dần lắng lại. Tôi đã sống sót qua cái chết, tôi đã đòi lại công bằng. Giờ là lúc tôi phải sống cho chính mình.
Một buổi chiều, tôi ngồi bên bờ sông, nhìn dòng nước chảy. Tôi nhớ lại khoảnh khắc mình chìm xuống, và khoảnh khắc bàn tay của Bà Mây đã kéo tôi lên. Tôi đã được trao một cơ hội thứ hai, không phải để trả thù, mà để sống.
Tôi quyết định không ở lại thành phố nữa. Tôi muốn đi xa, khám phá những vùng đất mới, tìm kiếm những điều mới mẻ. Tôi muốn viết một chương mới cho cuộc đời mình, không có bóng dáng của Trần Bách hay Lê Mai.
Tôi quay lại với Bà Mây. “Con đã quyết định rồi, bà. Con sẽ đi du lịch, đi đến những nơi con chưa từng đến. Con muốn tìm lại chính mình.”
Bà Mây mỉm cười. “Tốt lắm, con bé. Hãy đi đi. Và đừng bao giờ quên rằng, dù cuộc sống có khó khăn đến đâu, con bé vẫn có thể đứng dậy và mạnh mẽ hơn.”
Tôi ôm Bà Mây thật chặt. Bà không chỉ là ân nhân, mà còn là người thầy, người mẹ thứ hai của tôi. Bà đã ban cho tôi cuộc đời thứ hai, và dạy tôi cách sống.
Khi tôi đang chuẩn bị hành lý, một ý nghĩ bất chợt lóe lên trong đầu tôi. Tôi nhớ lại câu hỏi cuối cùng của công tố viên, về việc ai đã xô tôi xuống hồ. Trần Bách nói Lê Mai đã thuê người, nhưng anh ta không chỉ đích danh người đó. Có một người nào đó đã đẩy tôi, và người đó vẫn chưa bị trừng phạt.
Tôi nhớ lại khoảnh khắc mình ngã xuống. Một lực đẩy mạnh từ phía sau. Không phải là Mai. Cô ta đang ở trên sân khấu. Vậy ai là người đã làm điều đó? Có lẽ, còn một kẻ khác trong bóng tối, kẻ đã muốn tôi chết.
Tôi khẽ nhíu mày. Cuộc hành trình tìm lại chính mình của tôi có thể sẽ là một cuộc truy tìm sự thật mới. Tôi đã đòi lại được công lý cho những kẻ lộ diện. Nhưng còn kẻ ẩn mình thì sao? Liệu tôi có nên tiếp tục cuộc chiến này, hay cứ để mọi thứ ngủ yên? Tôi nhìn tấm vé máy bay trong tay, lòng tôi bỗng trở nên bối rối. Có vẻ như, cuộc đời tôi vẫn chưa thể hoàn toàn bình yên được. Câu chuyện này, liệu đã thật sự kết thúc?