Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Không khí trong phòng xử án trở nên căng thẳng tột độ. Câu hỏi của công tố viên về cái đêm định mệnh ở tiệc cưới đã làm chấn động cả khán phòng. Trần Bách ngồi đó, gương mặt trắng bệch, mồ hôi lấm tấm trên trán. Anh ta không thể chối cãi được nữa.

 

“Thưa tòa... bị cáo không nhớ rõ...” Trần Bách lắp bắp, giọng anh ta run rẩy.

 

“Bị cáo Trần Bách, xin hãy trả lời thẳng thắn!” Công tố viên nhấn mạnh, giọng nói đầy quyền uy. “Bị cáo có nhìn thấy Nguyễn Lan ngã xuống hồ nước vào đêm tiệc cưới của bị cáo không? Và bị cáo đã làm gì?”

 

Trần Bách nhắm mắt lại, như thể đang cố gắng xua đi một ký ức kinh hoàng. Lê Mai đứng phắt dậy, vẻ mặt cô ta biến dạng vì tức giận và sợ hãi. “Thưa tòa, câu hỏi này không liên quan đến vụ án. Đây là sự xúc phạm!”

 

“Bị cáo Lê Mai, xin giữ trật tự!” Thẩm phán gõ búa. “Công tố viên có quyền hỏi bất kỳ chi tiết nào liên quan đến hành vi của các bị cáo. Bị cáo Trần Bách, trả lời đi!”

 

Trần Bách hít một hơi thật sâu. Anh ta mở mắt, nhìn thẳng vào tôi. Ánh mắt anh ta đầy sự hối hận và tuyệt vọng. “Tôi... tôi có thấy.”

 

Cả khán phòng xì xào. Tôi cảm thấy lồng n.g.ự.c mình nghẹn lại. Cuối cùng, anh ta cũng thừa nhận.

 

“Và bị cáo đã làm gì?” Công tố viên hỏi tiếp, giọng nói vang vọng.

 

“Tôi... tôi đã bỏ đi,” Trần Bách nói, giọng anh ta nhỏ dần, như một lời thú tội. “Tôi đã quay lưng lại. Tôi không cứu cô ấy.”

 

Lời thú tội đó như một tiếng sét đánh ngang tai. Lê Mai ngồi sụp xuống ghế, khuôn mặt cô ta trắng bệch. Còn tôi, tôi chỉ đứng đó, lắng nghe. Nước mắt không rơi, nhưng trái tim tôi như bị xé toạc. Nỗi đau của quá khứ lại ùa về, nhưng lần này, nó không còn cô độc nữa. Nó được phơi bày trước ánh sáng.

 

“Tại sao bị cáo lại bỏ đi?” Công tố viên hỏi, giọng ông ta đầy vẻ phẫn nộ.

 

Trần Bách cúi gằm mặt. “Lê Mai... Lê Mai đã ép tôi. Cô ấy đã thuê người đẩy Lan xuống hồ. Cô ấy nói nếu tôi cứu Lan, cô ấy sẽ hủy hoại gia đình tôi, hủy hoại sự nghiệp của tôi. Cô ấy còn nói... cô ấy sẽ khiến Lan biến mất hoàn toàn.”

 

Những lời nói của Trần Bách khiến cả khán phòng dậy sóng. Lê Mai gào lên, vùng vẫy muốn lao vào Trần Bách. “Đồ phản bội! Mày nói dối! Mày là kẻ g.i.ế.c người!”

 

Cảnh sát tư pháp lập tức khống chế Lê Mai. Cô ta vùng vẫy, la hét, nhưng vô ích. Sự thật đã được phơi bày.

 

Công tố viên tiếp tục thẩm vấn Trần Bách, moi móc từng chi tiết về sự thông đồng giữa anh ta và Lê Mai. Trần Bách, trong cơn hoảng loạn và tuyệt vọng, đã khai ra tất cả. Từ việc Lê Mai thuê người đẩy tôi, đến việc cô ta đã thao túng anh ta như thế nào, và cả những phi vụ rửa tiền mờ ám của gia đình cô ta.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Tôi lắng nghe từng lời, lòng tôi ngập tràn cảm xúc. Vừa hả hê vì sự thật đã được phơi bày, vừa đau đớn vì những gì tôi đã phải trải qua. Trần Bách, anh ta đã vì lợi ích mà đẩy tôi vào chỗ chết. Nhưng anh ta cũng là một nạn nhân, bị Lê Mai thao túng.

 

“Bị cáo Trần Bách, bị cáo có biết rằng hành vi của mình là đồng phạm trong vụ án cố ý g.i.ế.c người không?” Công tố viên hỏi, giọng ông ta lạnh lùng.

 

Trần Bách run rẩy. “Tôi... tôi không biết. Tôi chỉ muốn bảo vệ gia đình.”

 

Phiên tòa kéo dài nhiều giờ. Sau lời khai của Trần Bách, Lê Mai bị thẩm vấn. Cô ta vẫn cố gắng chối cãi, nhưng những bằng chứng và lời khai của Bách đã quá rõ ràng. Cuối cùng, cô ta cũng không thể giữ được bình tĩnh nữa. Cô ta bật khóc, đổ lỗi cho Trần Bách, đổ lỗi cho số phận.

 

Tôi nhìn cô ta, không chút thương cảm. Cô ta đã tự tay phá hủy cuộc đời mình bằng chính sự tham lam và độc ác của mình. Cô ta đã gieo nhân nào thì gặt quả đó.

 

Khi phiên điều trần tạm dừng, tôi rời khỏi tòa án, lòng tôi nặng trĩu. Công lý đã đến. Trần Bách và Lê Mai sẽ phải đối mặt với những hình phạt thích đáng. Nhưng tôi không cảm thấy hoàn toàn mãn nguyện. Sự thật phơi bày không thể xóa đi vết sẹo trong lòng tôi.

 

Tôi đứng trước cửa tòa án, hít thở không khí trong lành. Tôi cảm thấy trống rỗng. Cuộc trả thù đã gần như hoàn tất. Nhưng sau đó, tôi sẽ làm gì?

 

Đúng lúc đó, một chiếc xe màu đen sang trọng đỗ xịch trước mặt tôi. Cửa kính hạ xuống, và một gương mặt quen thuộc xuất hiện. Là Bảo. Anh ấy nhìn tôi với ánh mắt đầy phức tạp.

 

“Lan... là em thật sao?” Bảo hỏi, giọng anh ấy đầy xúc động. “Anh không ngờ em còn sống.”

 

Tôi gật đầu. “Em đã sống lại, Bảo.”

 

Bảo nhìn tôi, rồi nhìn vào tòa án. “Anh đã nghe hết mọi chuyện. Anh xin lỗi vì đã không tin em.”

 

“Không sao đâu, Bảo,” tôi đáp. “Chuyện đã qua rồi.”

 

“Em có cần anh giúp gì không?” Bảo hỏi, ánh mắt anh ấy đầy sự lo lắng. “Anh biết gia đình Lê Mai sẽ không bỏ qua đâu. Họ sẽ tìm cách trả thù.”

 

Tôi mỉm cười. “Em không sợ. Em đã sẵn sàng cho mọi thứ.”

 

Bảo nhìn tôi với ánh mắt ngưỡng mộ. “Em đã thay đổi nhiều quá, Lan. Em đã mạnh mẽ hơn rất nhiều.”

 

Tôi nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời đang lặn. Tôi đã đạt được điều mình muốn. Nhưng cái giá phải trả quá đắt. Tôi không biết tương lai sẽ ra sao, nhưng tôi biết, tôi sẽ không bao giờ để bất kỳ ai dẫm đạp lên mình nữa. Cuộc sống này, tôi sẽ tự mình làm chủ. Nhưng bỗng nhiên, một tia sét lóe lên trong đầu tôi. Trần Bách nói Mai đã thuê người đẩy tôi. Nhưng ai là người đã xô tôi? Có phải là Mai, hay còn một kẻ khác nữa? Một bí ẩn nữa lại xuất hiện, khiến tôi không thể yên lòng. Có lẽ, câu chuyện này vẫn chưa kết thúc.