Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
29
Tống Văn Khanh giữ vẻ mặt bình tĩnh giả vờ trước mặt tôi.
Ý muốn chọc thủng cậu ấy ngày càng mạnh.
Đi một đoạn, tôi đột nhiên mở miệng, ''Mấy ngày nay cậu bận gì thế.''
Tống Văn Khanh, ''Tham gia một cuộc thi.''
Tôi dừng bước, quyết định đấu khẩu với cậu ấy.
''Cuộc thi gì.''
Tống Văn Khanh đột nhiên dừng lại, cậu ấy không nói, tâm tư thoát ra ngoài.
[Sắc mặt cô ấy kỳ quá.]
[Sao cảm thấy sau lưng lạnh toát vậy.]
Bề ngoài Tống Văn Khanh vẫn lạnh lùng, cân nhắc lời nói, ''Một, cuộc thi nhỏ.''
''Vậy sao?
[Không phải.]
Tống Văn Khanh, ''Ừ.''
Gai xương rồng
''Ồ.'' Tôi gật đầu, ''Một cuộc thi piano nhỏ.''
''?''
''Đúng chứ.''
Tống Văn Khanh im lặng một chút.
''Tống Văn Khanh,'' tôi ngẩng mắt nhìn cậu ấy, khẽ hỏi, ''Vậy là cậu biết chơi đàn à?''
Tống Văn Khanh bị chọc thủng, gượng gạo bình tĩnh, ''Biết một chút.''
Đây gọi là một chút sao?
''Nhưng bản nhạc cậu bảo tớ dạy, là cơ bản nhất.''
''Ừ,'' Tống Văn Khanh cúi mắt, ''Tình cờ cái đó không biết.''
''Cậu thậm chí tư thế tay cũng sai.''
Tống Văn Khanh: ''…''
''Lúc đó quên mất.''
Thần sắc Tống Văn Khanh còn tương đối bình tĩnh.
Nhưng tâm tư đã rối loạn rồi.
[Tổ tông ơi.]
[Đừng hỏi nữa.]
[Tìm lý do gì để chuyển chủ đề.]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Tôi theo tâm tư của Tống Văn Khanh trực tiếp hỏi, ''Đừng chuyển chủ đề nữa.''
Tống Văn Khanh: ?
''Tống Văn Khanh.'' Tôi ngẩng mắt nhìn cậu ấy, ''Hay là, chúng ta nói chuyện đi.''
Tôi giãi bày khả năng đọc suy nghĩ với Tống Văn Khanh.
Trên mặt Tống Văn Khanh, hiếm thấy xuất hiện vẻ nứt gãy.
''Đọc suy nghĩ… nghĩa là gì?''
''Chính là từ lúc hôn mạo hiểm đó, tôi có khả năng đọc suy nghĩ của cậu.''
Tống Văn Khanh: ''?''
''Những gì cậu nghĩ trong lòng, tôi đều có thể nghe thấy.''
''Cái gì, đều có thể nghe thấy?''
Tống Văn Khanh như chợt nhớ ra điều gì, sắc mặt hơi tê liệt.
Cậu ấy mím chặt môi giãy giụa, ''Không tin.''
Tôi thử liệt kê cho Tống Văn Khanh nghe,
''Lúc đó cậu nghĩ…''
Vừa mở miệng, Tống Văn Khanh đột nhiên căng thẳng người.
''Phải nghĩ cách nào đó để cô ấy gết mình lần nữa.''
?
Tống Văn Khanh cứng đờ tại chỗ.
Ánh mắt từ từ nhìn lại, trong mắt có hương vị khó tả.
Giống như… bí mật sâu thẳm trong lòng, đột nhiên trông thấy ánh mặt trời.
''Còn nữa…''
Tống Văn Khanh mặt không biểu cảm nuốt nước bọt.
''Tìm lý do gì để bắt chuyện.''
''…''
''Trời mưa, tớ không mang ô, vừa tốt đón tớ.''
''Mang rồi, thì tớ vứt cây đang cầm đi…''
''Còn nữa…''
''Kiều Kiều,'' Tống Văn Khanh đột nhiên mở miệng ngắt lời.
Cậu ấy tiến lại gần hơn một chút, giọng nói hơi trầm.
''Đừng nói nữa…''
Tống Văn Khanh cúi mắt nhìn tôi, ‘’tớ khai.''