Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
26
Lâm Hi Hi nhíu mày, Bảo Bảo, đó không phải là thằng muốn theo đuổi cậu sao?''
''nghe bạn tớ nói, hắn ta vẫn chưa từ bỏ.''
''Hắn ta định tìm cậu à?''
''Ái!'' Lâm Hi Hi đột nhiên cất cao giọng, ''Sao Tống Văn Khanh lại ở đây.''
Tôi lén thò đầu ra cửa sổ, người đứng dưới góc tường lúc nãy không thấy đâu.
Cậu ấy cầm hộp, mục tiêu rõ ràng tiến về phía nam sinh kia.
Sao Tống Văn Khanh lại chủ động tìm hắn ta nói chuyện, tôi vểnh tai lên, nghe thấy Tống Văn Khanh nói, ''Thật trùng hợp.''
Mặt nam sinh hơi đơ ra, có lẽ không ngờ Tống Văn Khanh sẽ chủ động tìm hắn nói chuyện.
Hắn ta nhất thời á khẩu.
Nhưng rõ ràng Tống Văn Khanh không định nghe hắn trả lời, ánh mắt cậu ấy đạm nhạt, tiếp tục mở miệng, ''Cậu cũng đang đợi người à?''
Nam sinh ngẩn người, ''Cũng? Cậu cũng đang đợi à, vậy thì trùng hợp thật.''
Tống Văn Khanh xoay chiếc hộp trong tay, gật đầu nhẹ, ''Ừ, đang đợi bạn gái.''
Tống Văn Khanh có bạn gái từ khi nào vậy.
Tôi căng thẳng người.
Vẻ kinh ngạc trên mặt nam sinh càng rõ hơn, hắn không nhịn được lên tiếng, ''Bạn gái cậu là…''
Tống Văn Khanh mặt lạnh như tiền, ''Bạch Kiều.''
Hai chữ vừa thốt ra, sắc mặt nam sinh lập tức đen lại.
Tống Văn Khanh liếc nhìn hắn, như không thấy, giọng điệu vẫn bình thản vô ba.
''Thế còn cậu?''
''Đang đợi ai?''
Nam sinh: …
Tống Văn Khanh: ''Có muốn cùng đợi không?''
Nam sinh: …
Mày cố ý chứ gì?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
27
Nam sinh bỏ đi rồi.
Gai xương rồng
Tống Văn Khanh khẽ nhướng mày.
Ngẩng đầu lên, đối mặt với ánh mắt tôi ở cửa sổ.
Tống Văn Khanh: …
28
Tan học tôi lao xuống lầu ngay lập tức, muốn hỏi rõ lời nói lúc nãy của Tống Văn Khanh có ý nghĩa gì.
Nhưng lao quá vội, một cái chân trái vướng chân phải, ngã nhào xuống.
Trước khi mặt chạm đất, một đôi tay vững vàng đỡ lấy tôi.
Tống Văn Khanh thở phào, ''Không sao chứ.''
Mặc dù tiếp xúc không ít thời gian, nhưng tiếp xúc gần, tim tôi vẫn đập rất nhanh.
Đứng vững rồi, Tống Văn Khanh đi thẳng vào vấn đề, lấy ra chiếc hộp vừa nãy vẫn cầm trong tay.
Hộp quà mở ra, bên trong đặt một sợi dây chuyền vô cùng tinh xảo.
Có lẽ do mặt trời bên ngoài quá chói, vừa ra ngoài tôi đã bắt đầu nóng mặt.
Nóng đến mức tôi không dám nhìn thẳng Tống Văn Khanh, chỉ ngây người hỏi, ''Định đưa cho tớ à.''
Lý do ''trùng hợp'' của Tống Văn Khanh há miệng là tới.
''Ừ, vừa tình cờ thấy cảm thấy khá hợp.''
Tống Văn Khanh lại dừng một chút, thăm dò không để lại dấu vết, ''Lúc nãy cậu ở cửa sổ nhìn gì thế.''
''Ngắm cảnh.''
''Ồ.'' Tống Văn Khanh thở phào nhẹ nhõm.
tớ cũng vừa tình cờ đi ngang qua.''
''Liền mang đến cho cậu.''
? ?
Thật sao?
Bây giờ tôi không tin nữa rồi.